Vết Trầm Tháng Năm
Vết Trầm Tháng Năm
Vết Trầm Tháng Năm
Có những thanh xuân không gửi lại nơi giảng đường, cũng không gửi lại nơi bến nước gốc đa quê nhà, mà gửi trọn vào lòng đất mẹ trong những năm tháng mưa bom bão đạn.
Mùa hè năm 1956, cậu bé Nguyễn Văn Huynh cất tiếng khóc chào đời giữa một vùng quê rợp bóng dừa xanh. Khi ấy, ít ai ngờ rằng, hai mươi năm sau, người trai sinh ngày 25 tháng 5 năm ấy sẽ xếp bút nghiên, gác lại những ước mơ riêng tư để bước vào cuộc chiến sinh tử của dân tộc. Trở thành một người lính, anh mang theo hành trang là tình yêu quê hương cháy bỏng và dòng máu kiên cường của một người có công với cách mạng.
Những năm tháng thanh xuân của ông là chuỗi ngày rực lửa. "Thời hoa lửa" – cái tên gọi nghe vừa kiêu hùng, vừa xót xa. Đó là những đêm hành quân không ngủ dưới làn bom dội, là những bát cơm sẻ nửa, là những cái bắt tay xiết chặt của đồng đội trước giờ vào trận mà biết rằng ngày mai có thể chẳng còn gặp lại. Trong làn khói súng và lửa đạn mịt mù, anh lính trẻ Nguyễn Văn Huynh đã chiến đấu bằng tất cả sự can trường của tuổi đôi mươi.
Chiến tranh lùi xa, hòa bình lập lại, nhưng những ký ức thời hoa lửa ấy chưa bao giờ phai nhạt. Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ lại nhói đau như nhắc nhở về một thời oanh liệt. Trở về với đời thường với tư cách là một Thương binh, ông Huynh mang trên mình những "tấm huân chương" vô hình nhưng vô giá được tạc vào xương máu. Một phần thân thể ông đã gửi lại nơi chiến trường xăm xắp bùn bom, đổi lấy màu xanh hòa bình cho đất nước hôm nay.
Giờ đây, tại vùng đất Giồng Lớn thanh bình, người cựu chiến binh già ấy vẫn sống một cuộc đời giản dị, kiên trung như cây tùng, cây bách. Tóc ông đã bạc, làn da đã hằn sâu vết chân chim của thời gian, nhưng đôi mắt từng nhìn qua họng súng quân thù năm ấy vẫn sáng bừng lên niềm tự hào khi kể cho con cháu nghe về một thời trai trẻ không tiếc máu xương.
"Tuổi xuân của chúng tôi ngày ấy, đẹp như một đóa hoa nở giữa ngọn lửa anh hùng."
Mỗi một vết thương trên cơ thể người thương binh ấy không chỉ là nỗi đau, mà là chứng nhân của một thời kỳ lịch sử hào hùng, là một khúc tráng ca bất tử về lòng yêu nước. Chân dung của ông – người con của đất Giồng Lớn – chính là biểu tượng cao đẹp nhất cho một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh"



