VẾT TRƯỢT GIỮA CON ĐÊ LÚA NGẬP NƯỚC
Con đê dài chạy giữa cánh đồng ngập nước sau mùa lũ trở thành con đường hành quân duy nhất của đơn vị. Mặt đê ướt sũng, trơn như phủ một lớp dầu mỏng khiến từng bước đi đều phải giữ thăng bằng rất cẩn thận. Gió thổi từ mặt nước lên mang theo hơi lạnh, thấm dần vào từng lớp áo.
Trong lúc di chuyển, ông Thắng bất ngờ trượt chân khi đi qua đoạn đất sụt. Cả người ông nghiêng xuống mép ruộng, nước lạnh bắn lên làm ướt sũng quần áo. Trong vài giây ngắn ngủi, ông mất thăng bằng nhưng vẫn kịp chống tay đứng dậy. Bùn đất bám đầy tay áo, nhưng ông không dừng lại lâu.
Đồng đội phía sau chỉ kịp kéo nhẹ ông lên rồi cả đội hình lại tiếp tục di chuyển. Không ai có thời gian nghỉ lâu, bởi phía trước còn nhiệm vụ đang chờ. Ông Thắng siết chặt quai ba lô, tự điều chỉnh hơi thở, từng bước bám theo đội hình đang tiến về phía trước. Trong khoảnh khắc ấy, ông hiểu rằng người lính phải biết đứng dậy ngay cả sau những va vấp nhỏ nhất để không làm gián đoạn cả hành trình lớn.



