Vị anh hùng dân tộc
Trần Hưng Đạo sinh năm 1228, tên thật là Trần Quốc Tuấn. Từ nhỏ ông đã rất thông minh, ham học và đặc biệt yêu quê hương, đất nước. Ông nuôi chí lớn từ nhỏ: “Một lòng vì nước, quyết không để giặc xâm phạm non sông.”

Hơn 700 năm trước, vào thế kỷ 13, nước ta khi ấy có tên là Đại Việt – một quốc gia yên bình và thịnh vượng dưới triều nhà Trần. Nhưng rồi, một thế lực rất mạnh ở phương Bắc là quân Nguyên – Mông đã nhiều lần mang quân xâm lược nước ta. Đây là đội quân nổi tiếng hung bạo, từng chinh phục nhiều nước lớn ở châu Á và châu Âu.
Trong lúc đất nước lâm nguy, có một vị tướng tài ba đứng lên lãnh đạo quân dân chống giặc – đó chính là Trần Hưng Đạo.
Quân Nguyên tràn vào Đại Việt. Trần Hưng Đạo cùng vua Trần Thái Tông đã chỉ huy quân dân đánh bại quân xâm lược, buộc chúng phải rút về nước.
Quân Nguyên kéo sang lần nữa với hàng chục vạn quân. Trần Hưng Đạo đã dùng chiến thuật “vườn không nhà trống” – người dân rút hết, mang theo lương thực, không để giặc chiếm được gì. Khi quân giặc mệt mỏi, đói khát, ông phản công quyết liệt và giành chiến thắng lớn.
Quân Nguyên không chịu thua, kéo sang lần thứ ba. Lần này, Trần Hưng Đạo đã chuẩn bị kỹ hơn. Ông cho đóng cọc gỗ nhọn dưới lòng sông Bạch Đằng để bẫy thuyền giặc. Khi thủy triều rút, thuyền giặc mắc cạn và bị quân ta đánh tan. Đây là một chiến thắng vang dội làm chấn động khắp châu Á.
Trước khi qua đời, ông căn dặn vua Trần và nhân dân:
“Khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước.”
Câu nói ấy cho thấy ông không chỉ là vị tướng tài ba mà còn là người biết lo cho dân, yêu thương dân.



