Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Vị chỉ huy huyền thoại

”Vị chỉ huy huyền thoại" là tác phẩm viết về cuộc đời chiến đấu sôi động, quả cảm, đầy ắp chiến công của Thượng tướng, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Nguyễn Chơn cũng như của đồng bào, chiến sĩ miền Trung và Sư đoàn 2 anh hùng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước hào hùng dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng quang vinh và Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại. Tác phẩm là một khúc tráng ca về cuộc chiến tranh nhân dân; về sức mạnh đoàn kết dân tộc, đoàn kết quốc

Lai Châu03/07/2026Đặng Đình Loan (xã sìn hồ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chương 1
Trong cuộc đời của mình chưa bao giò Laura cảm thấy buồn thảm, bi quan và thất vọng đến như vậy khi cô nhận được tin từ viên đại tá Pitơ, sĩ quan tác chiến thuộc Bộ tư lệnh MACV của quân Mỹ: Đenvơ đã bị mất tích trong trận giao chiến với quân chính quy của Việt cộng ở thung lũng An Sơn - Hiệp Đức cách trung tâm Đà Nẵng về phía Tây Bắc chừng ba mươi cây số. Laura vừa nhận được bức thư của Đenvơ gửi từ căn cứ An Sơn qua người bạn của mình là nhà báo Galôuây. Galôuây vừa có chuyên đi lấy tin tức từ căn cứ của Lữ đoàn bộ binh 196, Sư đoàn Amêricơn ở vùng thung lũng An Sơn - Hiệp Đức về. Đenvơ mất tích có nghĩa là đồng nghĩa với cái chết. Trong bức thư Đenvơ đã không giấu được tâm trạng buồn thảm, thất vọng, chán chường, bế tắc và khắc khoải chịu đựng nỗi nhớ thương xa cách với mình. Ngồi trên chuyến bay từ Sài Gòn ra Đà Nẵng mấy lần Laura giở bức thư ra đọc rồi gấp lại, quay ra cửa sổ lau nước mắt.

Trời đã chuyển sang trưa, cả Camin, De, Pitơ, Laura và các bạn đồng nghiệp đểu kéo đến quầy bar của Bộ tư lệnh liên hợp. Pitơ ngồi cạnh Laura, viên sĩ quan tác chiến nói với cô:

- Laura! Lữ đoàn 196 của Đenvơ đang đồn trú phía Tây Bắc Đà Nẵng gần ba chục cây số. Một số đơn vị của lữ đoàn đang giao tranh ác liệt với quân chính quy Việt cộng. Tư lệnh sư đoàn Amêricơn, trung tướng Samuen Cốtxtơ cho biết, thiếu tướng Uyliam Bôn, Tư lệnh lữ đoàn đang trực tiếp chỉ huy cuộc giao tranh. Hiện chưa có tin tức gì về kết quả trận đánh và tin tức của tướng Bôn. Do vậy, cũng chưa biết tin tức gì về trung úy Đenvơ. Laura bạn chỉ còn cách phải chờ thôi!

- Pitơ! Anh xem có chuyến bay nào đến đấy không?

- Để làm gì?

- Laura xin đến đấy vừa để đưa tin trận đánh vừa để biết tin tức của Đenvơ.

Không chần chừ, viên đại tá tác chiến đáp:

- Không! Sẽ không có một chuyến bay nào đến đấy. Tất cả tướng lĩnh ở Vùng chiến thuật 2, đặc biệt ở Vùng chiến thuật 1 và quanh căn cứ quân sự liên hợp Đà Nẵng đều phải có mặt ở Đà Nẵng để giây lát nữa gặp Tư lệnh chiến trường Oétmolen. Ông ta đang trên đường bay ra.

- Vậy hả?

Pitơ trả lời chưa được mấy phút thì bầu trời Đà Nẵng rền vang tiếng gầm rít nhào lộn của các tốp phản lực bay yểm trợ cho chiếc máy bay của Oétmolen và các tướng lĩnh thuộc Bộ tư lệnh MACV đáp xuống Sở chỉ huy căn cứ liên hợp Đà Nẵng.

Cái nắng dữ dội khác thường trên bầu trời Đà Nẵng đã rang nóng mặt cát và phả từng làn hơi nóng hầm hập hắt vào hội trường của Bộ tư lệnh MACV. Viên đại úy cận vệ bước đến trước mặt Oétmolen:

- Thưa đại tướng! Quá giờ nghỉ ngơi của ngài đã lâu, bác sĩ De xin mời ngài nghỉ ăn trưa.

Oétmolen xua tay. ông ta tiếp tục nói một thôi một hồi cho đến lúc viên trung tướng Tham mưu trưởng Rốtxân bước đến nói nhỏ:

- Thưa ngài! Lữ đoàn 196 của chúng ta đang bị địch quân tấn công. Tiểu đoàn 2 Lữ 196 có nguy cơ bị tiêu diệt hoàn toàn. Vâng... Thưa ngài, thiếu tướng Uyliam Bôn, tư lệnh Lữ đoàn 196 đã mất tích trong khi đang chỉ huy các trận đánh ở thung lũng An Sơn.

Tin bất thường đến làm Oétmolen cảm thấy mất thăng bằng. Rõ ràng ông ta đã xem những thước phim quay toàn bộ Bộ chỉ huy Sư đoàn 2 Việt cộng đã bị tiêu diệt; tình báo, các lính Việt cộng bị bắt và chiêu hồi đều xác nhận đúng, kế hoạch của địch quân đã bị bại lộ, Lữ 196 đã ráo riết đề phòng cớ sao đột nhiên lại đang gặp nguy cơ bị tiêu diệt? Oétmolen cho gọi viên trung tướng Samuen Côtxtơ, tư lệnh Sư đoàn Amêricơn đến giải trình... Buổi làm viêc vội vã kết thúc. Bác sĩ De vừa bước ra khỏi hội trường đã thấy cánh nhà báo đang vây quanh viên sĩ quan tác chiến Pitơ và viên trung tướng Đuypuy. Mới trông thấy De, Camin liên kéo tay Laura chạy đến:

- Này De! Anh đã biết được kết quả về trận giao chiến An Sơn chưa? Đã biết tin tức gì về Đenvơ chưa?

De im lặng, Laura giục:

- Anh hãy nói đi De! Dù sao trận đánh cũng đã diễn ra, chảng ai giấu mãi được sự thật. Anh nói đi! Đenvd ra sao? Laura sốt ruột có lẽ chết mất De ạ... An Sơn - Hiệp Đức là nơi nào vậy? Có giống thung lũng la Đrăng không?

- Bình tĩnh Laura! Tin tình báo vừa cho biết... nhưng với điều kiện Camin và Laura phải giữ tuyệt mật, không để các bạn đồng nghiệp biết nhé.

- Nhất định rồi.

- Thế thì được! Trận đánh đang tiếp diễn nhưng máy bay của tướng Bôn, Tư lệnh lữ đoàn đã trúng đạn 12 ly 7 của đốì phương. Đenvơ cùng đi trên chuyến bay đó với Uyliam Bôn... không biết còn sống hay đã chết. Bây giờ công việc của chúng ta là phải chờ đợi thôi!

- Không anh De ơi! Dù chết Laura cũng phải đến nơi ấy. Laura sẽ chết cùng Đenvơ. De! Anh xem có chuyến bay nào sẽ bay đến đấy không? Thung lũng An Sơn - Hiệp Đức là một nơi thế nào?

- De sẽ báo tin cho bạn khi có chuyến bay đến An Sơn - Hiệp Đức. Còn nó có giống thung lũng la Đrăng không thì bạn phải chờ và hỏi Camin...

Logged

Giangtvx

Thượng tá
*
Bài viết: 25560

Re: Vị chỉ huy huyền thoại« Trả lời #2 vào lúc: 19 Tháng Tám, 2016, 08:17:28 pm »

*

* *
Một nỗi buồn ập đến với cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 1 Ba Gia, Sư 2, Quân khu 5. Các sĩ quan mở đài địch nghe và quây quần quanh Trung đoàn trưởng Chơn. Bọn địch đang làm ầm lên trên các phương tiện thông tin về sự thiệt hại của ta. Chúng còn thả truyền đơn và cả những bức ảnh về sự hy sinh của Bộ chỉ huy Sư đoàn 2 khi đi nghiên cứu khu chiến để chuẩn bị tiêu diệt Lữ đoàn 196 đang đóng quân ở dãy núi An Sơn - Liệt Kiểm...

Mỗi khi đơn vị gặp tổn thất, Nguyễn Chơn thường im lặng. Im lặng để nén đau thương và lòng căm thù. Hôm nay, trưóc cán bộ, chiến sĩ trung đoàn, ông nói:

- Từ ngày thành lập Trung đoàn Ba Gia rồi tiến lên thành lập Sư 2, chúng ta đánh đâu thắng đó. Có hy sinh mất mát nhưng chưa có nỗi đau thương nào, mất mát nào to lớn đến thế. Chúng ta chỉ còn cách phải tiến lên, xứng đáng với các đồng chí đã mãi mãi ra đi, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Phải dạy cho Lữ đoàn 196 và cái Sư Amêricơn chết tiệt một bài học. Chúng ta xin thề chiến thắng!

Cả trung đoàn giơ cao tay:

- Xin thề! Xin thề! Xin thể!

Ngay sau đó, trung đoàn bắt tay vào triển khai trận đánh khu căn cứ An Sơn - Liệt Kiểm. Nguyễn Chơn và Đảng ủy, Ban chỉ huy Trung đoàn quyết định dành cho Lữ bộ binh 196 một đòn bất ngờ. Quyết tâm của Trung đoàn đã được Sư đoàn và Bộ tư lệnh Quân khu chấp nhận. Từ Quân khu đến Sư đoàn, Trung đoàn đều tuyệt đối tin tưởng ở tài chỉ huy của Nguyễn Chơn. Ai cũng cho rằng ngoài khả năng thường xuyên đúc kết kinh nghiệm các trận đánh, mở rộng dân chủ, phát huy cao độ sáng tạo... ông còn là người có bản lĩnh khác thường, sẵn sàng lấy tính mạng và danh dự bản thân chịu trách nhiệm trước đơn vị và cấp trên. Một điều mà bất cứ người chỉ huy nào cũng phải làm, đó là nghiên cứu kỹ khu chiến trước khi bước vào trận đánh để có phương án sát hợp. Với Nguyễn Chơn cũng vậy, nhưng cái khác ở ông là trực tiếp đi nghiên cứu trước, nhìn tận mắt, sờ tận tay hầm hào, lô cốt, nắm chắc trận địa của địch, tìm ra chỗ sơ hở và luôn luôn dành cho địch bất ngờ. Ông thường dồn địch vào thê bị động, sử dụng chiến thuật cận chiến, tấn công chóp nhoáng, đè bẹp và tiêu diệt cơ quan chỉ huy đầu não của địch ngay từ phút đầu tiên, cắt thông tin liên lạc, nhanh chóng dập tắt các cụm hỏa lực quyết định trên khu chiến của địch.

Khi Bộ chỉ huy Sư đoàn do Sư đoàn trưởng Lê Hữu Trữ dẫn đầu cùng Chính ủy Nguyễn Minh Đức, Trung đoàn trưởng Trung đoàn 31, Trung đoàn 38, Trưởng ban

Tác chiến, Trưởng phòng Hậu cần cùng bảy trung tá, thiếu tá khác ở các ban Tham mưu, Thông tin liên lạc, Hậu cần... trong khi quan sát khu chiến, do sơ suất đã để quân Mỹ từ huyện lỵ Quê Sơn qua kính viễn vọng phát hiện được, chúng lập tức dập pháo và ngay sau đó cho bốn chiếc trực thăng vũ trang đến phóng rốc két và xả đạn đại liên, kê tiếp một đoàn máy bay cất cánh từ sân bay Chu Lai đến đổ chụp với ý định bắt sông cả đoàn cán bộ. Tiểu đội thông tin liên lạc, tiểu đội trinh sát, tiểu đội vệ binh lập tức đánh trả đến viên đạn cuối cùng. Do ta quân số ít, bị bất ngờ, không có công sự chiến đấu nên không giữ được trận địa.

Cùng lúc ấy, Nguyễn Chơn rời vị trí nghiên cứu ở mũi sâu nhất trong khu chiến trở về Bộ tư lệnh Sư đoàn. Trên đường về anh gặp sĩ quan tác chiến Phan Thanh Dư, người cùng quê Thừa Thiên - Huê với Sư đoàn trưởng Lê Hữu Trữ. Anh vừa cùng một sĩ quan hậu cần đi chuẩn bị một công tác đột xuất, cả hai mới rời khỏi yên ngựa Động Mông - Đá Hàm thì trận chiến xảy ra. Biết trận chiến đấu đã kết thúc, Nguyễn Chơn và Phan Thanh Dư quyết định ngược dốc lên yên ngựa để kiểm tra trận địa. Đến nơi, hai người thấy cây cốì tan nát, những đồng chí, đồng đội thân yêu đều đã hy sinh, không một ai thân thể còn nguyên vẹn. Những đồng chí, đồng đội đang nằm xuống ở đây hầu hết đã gắn bó vối Nguyễn Chơn một thời gian dài, đặc biệt là Sư đoàn trưởng Lê Hữu Trữ và Chính ủy sư đoàn Nguyễn Minh Đức.

Cả hai đều thương yêu, quý trọng, khâm phục tài năng chỉ huy của Nguyễn Chơn. Nguyễn Chơn ngồi lặng bên đồng đội, tay ôm mặt, vai rung lên. Có lẽ đây là lần đầu tiên Quân giải phóng miền Nam nói chung và cán bộ, chiến sĩ Quân khu 5 nói riêng gặp một tổn thất đau đốn đến vậy. Kể từ khi trở lại chiến trường miền Nam năm 1959 cho đến nay đây là nỗi đau đớn nhất mà ông khó có thể quên được... Lòng sục sôi căm giận giặc Mỹ xâm lược đã vực ông đứng lên. Ông để anh em ỏ lại lo mai táng cho đồng đội, còn mình cùng đồng chí liên lạc đi nhanh về căn cứ Bộ tư lệnh Sư đoàn, về đến nơi, ông thấy Phó chính ủy Bùi Đức Tùng, Tham mưu trưởng Sư đoàn Bảo trực ở nhà đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào. Bỗng dưng Bùi Đức Tùng ôm chặt lấy ông:

- Anh Chơn ơi! Đau đớn quá! Bây giờ chúng ta phải làm gì đây?

Logged

Giangtvx

Thượng tá
*
Bài viết: 25560

Re: Vị chỉ huy huyền thoại« Trả lời #3 vào lúc: 19 Tháng Tám, 2016, 08:19:39 pm »

Chất giọng Nghệ An của Phó chính ủy Bùi Đức Tùng càng gieo vào lòng ông nỗi buồn chan chứa đến thấu xương. Phó chính ủy Bùi Đức Tùng đưa cốc nước đường cho ông, nói tiếp:

- Còn cậu, còn mình... nhất định chúng ta phải trả mối thù này cho đồng đội, cho Sư trưởng Trữ, Chính ủy Đức... Tôi đã điện báo cáo về Quân khu. Trước mắt Quân khu cử đồng chí Giáp Văn Cương, Tham mưu trưởng Quân khu thay anh Trữ, đưa anh Sơn, Phó chủ nhiệm chính trị Quân khu về làm chính ủy thay anh Đức. Các trung đoàn phó lên thay trung đoàn trưởng...

Một ngày nào đó anh em chúng ta sẽ qua Thanh Hóa thăm vợ con, bố mẹ anh Đức...

Trở lại nhiệm vụ nghiên cứu khu chiến, Trung đoàn trưởng Nguyễn Chơn được phân công dẫn một bộ phận của Trung đoàn 1 Ba Gia luồn sâu vào dân. Ban ngày, đợi lúc không có địch, anh em đội hầm lên quan sát, nghiên cứu tình hình, tìm cách tấn công tiêu diệt quận lỵ Quế Sơn cùng lúc với cuộc tiến công tiêu diệt Lữ đoàn 196, Sư đoàn Amêricơn ...

Sau sự cố của sư đoàn, nén nỗi đau thương, Nguyễn Chơn đã mạnh dạn đề xuất với Bộ tư lệnh Sư đoàn phương án đánh địch: Trung đoàn 1 Ba Gia không tấn công quận lỵ Quế Sơn nữa mà chuyển sang tấn công Lữ đoàn 196. Quyết tâm cùng phương án tấn công Lữ bộ binh 196 của Trung đoàn 1 Ba Gia do anh chỉ huy đã được Sư đoàn và Bộ tư lệnh Quân khu đồng ý. Nguyễn Chơn và các chiến sĩ Trung đoàn 1 Ba Gia nóng lòng chờ đợi giây phút nổ súng để trả thù cho đồng chí, đồng đội. Mấy hôm sau, trận đánh được triển khai. Nguyễn Chơn nhận định rằng: khi kế hoạch tấn công Lữ đoàn 196 của Sư đoàn bị lộ thì địch sẽ cảnh giác gấp bội và thay đổi phương án bố phòng, nhưng lúc địch cảnh giác nhất cũng là lúc địch chủ quan sơ hở nhất. Ông quyết định lấy thịt rán đặt miệng mèo dùng chiến thuật quân sự cổ truyền "điệu hổ ly sơn", nhử địch ra ngoài công sự mà tiêu diệt. Nhưng, làm cách nào để điệu được hổ ly sơn? - Một bài toán khó mà Trung đoàn trưởng Nguyễn Chơn phải tìm lời giải...

Trên mảnh đất quê hương thân yêu, ông đã đi suốt chín năm của cuộc kháng chiến chống Pháp và tiếp theo là suốt những năm liên tục chiến đấu chống giặc Mỹ xâm lược và giặc tay sai bán nước. Ông hiểu rất rõ tinh thần quật cường, lòng yêu nước, yêu quê hương vô hạn của người dân quê hương ông. ông hiểu rõ từng ngọn núi, dòng sông, từng đồng lúa, bờ ao, kênh rạch, lũy tre...

Nguyễn Chơn quyết định đặt Sở chỉ huy Trung đoàn ở một hang đá nhỏ nằm ngay trước chân núi Liệt Kiểm. Cái hang đá nhỏ này vẫn được nhân dân ở đây gọi là "hang đá Bà Già"... Quân địch không thể phán đoán được sở chỉ huy của đối phương lại đặt sát ngay khu căn cứ Lữ 196 của chúng. Từ vị trí này, có thể nhìn thấy toàn bộ thung lũng An Sơn trải dài hai bên sông Trầu, con sông chảy từ phía Tây An Sơn xuống phía Đông, cùng với con đường 16 xuyên qua vùng trung du trù phú của huyện Hiệp Đức. Đôi bờ sông Trầu đồng bằng hẹp nhưng màu mỡ nên đã nuôi sống hàng vạn con người. Chung quanh thung lũng núi đồi bao bọc với những điểm cao hùng vĩ. Phía tây, có núi Tráp, núi Gò Đu, núi Bàn Cờ... Phía đông nam có dãy núi Liệt Kiểm, phía Tây Nam là núi Chia Gan. Phía bắc có các con đèo Răm, đèo Rập Cu qua Quê Sơn. Từ ngày quân Mỹ đến đóng căn cứ ở dãy núi Liệt Kiểm, chúng gom dân vào các khu tập trung ở quận lỵ ở Quế Sơn, Hiệp Đức. Làng xóm tiêu điểu, lau lách mọc um tùm.

Logged

Giangtvx

Thượng tá
*
Bài viết: 25560

Re: Vị chỉ huy huyền thoại« Trả lời #4 vào lúc: 19 Tháng Tám, 2016, 08:22:22 pm »

*

* *
Trung úy Đenvơ trợ lý của tướng Uyliam Bôn - Tư lệnh Lữ đoàn 196, trên chuyến máy bay trực thăng đầu tiên cùng tướng Bôn đến thị sát vùng này trước khi đổ quân đã ngạc nhiên vì cảnh đẹp hoang sơ nơi đây... Sáng nay, Đenvơ cảm thấy hình như cả vùng An Sơn này đang vào xuân. Từ máy bay nhìn xuống, những đám mây bồng bềnh trôi theo các triền núi về phía Tây. Những cánh mây mỏng đọng lại chờ làn hơi nước từ sông Trầu, các khe suối, đồng ruộng bốc lên rồi bay nhấp nhô trên những đỉnh núi cao. Bên dưới, con sông Trầu vắt qua các chân núi như một dải satanh trắng bóng. Thiên nhiên đã hào phóng ban tặng cho xứ sở này một vẻ đẹp vừa trù phú hùng vĩ vừa thơ mộng trữ tình. Đenvơ biết chắc chắn rằng khi các đơn vị quân Mỹ trong đó có Lữ đoàn 196 của Đenvơ kéo đến đây thì đồng thời cũng kéo theo bom đạn để tạo ra những thác lửa khủng khiếp, kinh hoàng. Đenvơ nhớ lại trận chiến đầu tiên của quân Mỹ ở Núi Thành trên dãy núi Răng Cưa phía Tây căn cứ Chu Lai... Rồi đây, tính mạng của Đenvơ và cả đồng đội sẽ ra sao khi Lữ 196 đổ quân xuống vùng đất này?

Ngay sau hôm tưóng Uyliam Bôn đi thị sát, Lữ đoàn 196 đã đổ quân xuống vùng đất này. Núi Liệt Kiểm cao nhất trong những ngọn núi được dành cho việc đóng chốt của Tiểu đoàn 3 để kiểm soát cả vùng quận lỵ Hiệp Đức lẫn quận lỵ Quê Sơn. Trên đỉnh Liệt Kiểm, Uyliam Bôn còn đặt sở chỉ huy Lữ đoàn 196 và một đại đội pháo 155 ly. Dưới chân núi, tướng Bôn dùng hai đại đội của Tiểu đoàn 1 thường xuyên phục kích, lùng quét khu vực ba xã An Sơn, An Cường, Cẩm Tú. Tiểu đoàn 2, Tiểu đoàn 4 được tướng Bôn bố trí ở vùng Sơn Bình bên kia sông Tranh, con sông chảy theo hướng Bắc Nam cắt đường 16 và sông Trầu tạo nên một ngã tư như cái rốn của thung lũng. Ở đây có cầu bê tông bắc qua sông Tranh và có nhà máy xay... Tướng Bôn dùng Tiểu đoàn 2 và 4 cơ động ứng chiến khi Việt cộng tấn công vào bất kỳ đơn vị nào trong lữ đoàn.

Lữ 196 luôn luôn được sự hỗ trợ kịp thời của máy bay trực thăng vũ trang, vận tải, các loại pháo hạng nặng từ căn cứ Lữ đoàn 3, Sư đoàn không vận đóng chốt ở vùng Núi Quế, Cẩm Dơi, Việt An cạnh quận lỵ Quế Sơn. Máy bay phản lực từ sân bay Đà Nẵng, Chu Lai chỉ mấy phút sau đã có thể trút bom đạn xuống đối phương để chi viện cho Lữ 196. Rút kinh nghiệm từ những hạn chế bởi thế đơn độc của lính thủy đánh bộ ở Núi Thành, lần này tướng Uôntơ cho tạo thế bố trí liên hoàn. Cả tướng Bôn, tướng Uôntơ đều chủ quan cho rằng Việt cộng khó mà tấn công được. Việc Bộ chỉ huy Sư đoàn 2 của Việt cộng khi vừa đặt chân đến đây nghiên cứu đã bị quân Mỹ tiêu diệt càng làm Uôntơ và Bôn đắc chí... Đenvơ thầm mong được gặp Laura và các bạn đồng nghiệp của cô là Lída, Camin, Linđa, Galôuây để cùng được nhìn thấy cảnh đẹp mê hồn và cùng thấy việc làm vô nghĩa của quân Mỹ.

Mới đặt chân xuống dãy núi Liệt Kiểm, Đenvơ đã cảm nhận rằng sẽ phải trải qua những ngày khốn khổ ở đây. Nguồn nước khan hiếm từ trực thăng bơm xuống không đủ để rửa tay; hở đâu muỗi, ruồi rừng bâu cắn đến đó. Cây rừng tốt tươi nhưng Đenvơ và đồng đội toàn phải ăn đồ hộp, không một chút rau, thịt tươi. Cuộc sống chỉ còn một việc duy nhất là canh cánh chờ Việt cộng và bóp cò... Thời gian nhàn rỗi của một kẻ ăn không ngồi rồi nhưng đến một lá thư gửi cho bố mẹ, cho Laura, cho bạn bè Đenvơ cũng không viết được. Hôm trước Đenvơ nhận thư của hai thằng bạn Giôn Grin và Enthoven đang ở Tiểu đoàn 2 Sư 3 thủy quân lục chiến. Cả hai đều than thở nỗi cơ cực ở Mặt trận Đường 9 - Khe Sanh. Suốt ngày chui trong công sự ẩm mốc, ướt át, nhầy nhụa hễ ra ngoài là gặp đạn cốì, đạn pháo hoặc đạn bắn tỉa của đối phương. Giôn Grin than thở muốn tự sát chỉ trăn trở một nỗi thương cha mẹ và người yêu... Bao lần lữ đoàn của Đenvơ đổ quân chốt đóng rồi lại bốc đi. Mấy lần đầu, lúc bốc đi, binh lính trong đơn vị vứt lại đồ hộp ăn không hết, nhưng chỉ sau vài tiếng được lệnh quay lại thì những đống đồ hộp đã biến mất. Tướng Bôn buộc phải ra lệnh cho các tiểu đoàn trưởng khi đổ quân xuống đâu phải đào sẵn hô, lúc có lệnh bốc quân đi thì đồ hộp thừa phải lấy dao găm đâm thủng rồi đem chôn.,, nếu không sẽ trở thành đội quân tiếp tế lương thực cho Việt cộng...

Đenvơ tựa lưng vào một gốc cây cạnh công sự, sẵn sàng chờ lệnh tướng Bôn. Những chiếc trực thăng từ căn cứ Chu Lai rầm rầm bay đến mở đầu cuộc tiếp tế lương thực, vũ khí cho Tiểu đoàn 2 và Bộ tư lệnh Lữ đoàn 196. Từ công sự vẳng ra tiếng gọi lớn:

- Trung úy Đenvơ!

- Thưa ngài có tôi!

- Chuẩn bị lên trực thăng!

- Thưa ngài rõ.

Chiếc trực thăng lại cất cánh. Đenvơ nhìn rõ từ cánh đồng trước mặt những luồng đạn của Việt cộng vụt bay lên. Hình như chỉ có một nhóm nhỏ Việt cộng ở cánh đồng hẹp dưới chân núi Liệt Kiểm. Có lẽ đối phương muốn tự sát chăng?...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn