Vị Đại tướng bước xuống ruộng cùng người nông dân
Sau thắng lợi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, miền Bắc bước vào thời kỳ khôi phục kinh tế và xây dựng xã hội mới. Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Chí Thanh, một vị tướng trưởng thành từ chiến trường, lại dành nhiều tâm sức cho một “mặt trận” hoàn toàn khác: mặt trận nông nghiệp.
Năm 1960, ông được Bộ Chính trị phân công phụ trách công tác nông nghiệp. Với Nguyễn Chí Thanh, muốn hiểu nông nghiệp thì không thể chỉ ngồi trong phòng làm việc xem báo cáo. Ông dành nhiều thời gian xuống các địa phương, đến hợp tác xã, gặp cán bộ cơ sở và trực tiếp trò chuyện với nông dân để tìm hiểu sản xuất. Các tư liệu về ông thường nhấn mạnh phong cách “đi tận nơi, nhìn tận mắt, hỏi tận người” ấy.
Trên những cánh đồng, vị Đại tướng không giữ khoảng cách với bà con. Điều ông quan tâm là những câu hỏi rất thực tế: ruộng nào cho năng suất cao, vì sao ruộng kia năng suất thấp; người nông dân thiếu giống, phân bón hay công cụ; cán bộ hợp tác xã tổ chức lao động thế nào; làm sao để mỗi người thực sự quan tâm đến kết quả sản xuất.
Từ những chuyến đi như vậy, Nguyễn Chí Thanh nhận thấy muốn phát triển nông nghiệp phải tìm được những mô hình tốt từ chính thực tiễn rồi phổ biến kinh nghiệm cho những nơi khác. Một trong những điển hình ông đặc biệt quan tâm là Hợp tác xã Đại Phong ở huyện Lệ Thủy, Quảng Bình. Từ thực tế của Đại Phong, phong trào thi đua “Gió Đại Phong”được cổ vũ và lan rộng trong sản xuất nông nghiệp miền Bắc đầu những năm 1960.
Điều đáng nhớ trong câu chuyện không phải hình ảnh một vị Đại tướng chỉ huy những đơn vị lớn, mà là hình ảnh một người lãnh đạo đi xuống đồng ruộng để tìm câu trả lời từ cuộc sống. Nguyễn Chí Thanh coi người nông dân vừa là người trực tiếp lao động, vừa là người hiểu rõ nhất những vấn đề của sản xuất.
Từ chiến trường đến đồng ruộng, phong cách của ông vẫn có một điểm nhất quán: bám sát thực tiễn, gần gũi quần chúng và tìm cách giải quyết vấn đề từ cơ sở.



