Vị Đại tướng của lòng dân và "Người Anh Cả" toàn quân
Nguyễn Thị Mai Anh
Có một nghịch lý đẹp đẽ ở Đại tướng Võ Nguyên Giáp: Dù đứng ở đỉnh cao vinh quang, được thế giới ngợi ca như một vị tướng huyền thoại, ông vẫn luôn giữ trọn vẹn sự giản dị, khiêm nhường của một người con đất Việt. Đối với các thế hệ chiến sĩ, ông không phải là một vị chỉ huy xa vời, lạnh lùng trên sa bàn, mà là "Người Anh Cả" bao dung, chất phác. Sự uy nghiêm của ông không đến từ những chiếc lon đại tướng lấp lánh trên vai, mà đến từ sự thấu cảm sâu sắc đối với người lính.
Trong suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ, Đại tướng luôn dành thời gian đến tận các chiến hào, lán trại để thăm hỏi bộ đội. Ông có khả năng đặc biệt là thuộc lòng tên của nhiều cán bộ cấp trung đoàn, tiểu đoàn và nhớ rõ hoàn cảnh của từng người. Ông lo từ miếng ăn, tấm áo trấn thủ đến giấc ngủ của người chiến sĩ giữa mùa đông biên giới. Khi nghe tin một chiến sĩ hy sinh, vị Tổng tư lệnh ấy đã nhiều lần lặng lẽ khóc. Đối với ông, mỗi người lính là một số phận, một gia đình, không thể biến họ thành những con số thống kê khô khốc trên báo cáo chiến trường.
Chính vì tình yêu thương bao la ấy, sức mạnh quân sự của Võ Nguyên Giáp không đến từ vũ khí tối tân, mà kết tinh từ tình yêu thương và sự gắn bó máu thịt với nhân dân. Ông luôn căn dặn quân đội phải bảo vệ dân, không được lấy của dân dù chỉ là một cây kim, sợi chỉ. Đó là lý do vì sao khi hòa bình lập lại, và ngay cả khi ông đã bước vào tuổi xế chiều, ngôi nhà số 30 Hoàng Diệu luôn chật kín người dân từ khắp mọi miền đất nước đổ về thăm. Từ cụ già tóc bạc đến em nhỏ, tất cả đều gọi ông bằng hai tiếng thân thương, ruột thịt: "Bác Giáp".



