Vị Đại tướng dặn dò chiến sĩ: "Máu của bộ đội không phải là nước"
Trong suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ, mỗi khi phê duyệt một phương án tác chiến hay ký lệnh nổ súng cho một chiến dịch, điều đầu tiên Đại tướng hỏi các cấp dưới không phải là tiêu diệt được bao nhiêu quân địch, mà là: "Phương án này tổn thất bao nhiêu chiến sĩ? Có cách nào giảm bớt hy sinh không?".
Trong suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ, mỗi khi phê duyệt một phương án tác chiến hay ký lệnh nổ súng cho một chiến dịch, điều đầu tiên Đại tướng hỏi các cấp dưới không phải là tiêu diệt được bao nhiêu quân địch, mà là: "Phương án này tổn thất bao nhiêu chiến sĩ? Có cách nào giảm bớt hy sinh không?".
Các cựu chiến binh thời chống Mỹ vẫn thường kể lại câu chuyện nghẹn ngào về những lần Đại tướng đến thăm các đơn vị hoặc các bệnh viện quân y. Ông bước đến bên giường bệnh của những thương binh, tự tay đắp lại chiếc chăn sờn, ân cần hỏi thăm vết thương của từng người. Khi nghe báo cáo về một trận đánh thắng lợi nhưng số lượng chiến sĩ hy sinh quá lớn, ông đã lặng người đi, đôi mắt đỏ hoe nước mắt.
Ông nghiêm khắc dặn dò các tướng lĩnh cấp dưới: "Người làm tướng chỉ giỏi bày mưu tính kế đánh thắng trận thôi là chưa đủ. Các chú phải nhớ, máu của bộ đội không phải là nước. Đằng sau mỗi người lính là một gia đình, một người mẹ đang ngóng chờ. Đánh thắng giặc nhưng phải bảo vệ xương máu của anh em tối đa, đó mới là cái đức của người cầm quân cách mạng". Triết lý "Tiếc máu xương chiến sĩ" của Đại tướng đã biến ông thành người Anh cả kính yêu, người cha tinh thần của toàn quân. Bộ đội ra trận sẵn sàng xả thân vì đất nước, bởi họ biết họ được dẫn dắt bởi một người chỉ huy có trái tim nhân ái bao la.



