"VỊ DANH TƯỚNG TAY CẦM BÙI ĐỒ" – NGUYỄN TRI PHƯƠNG
Nguyễn Phương Thảo
Trực diện với cuộc tấn công bằng hỏa lực mạnh của thực dân Pháp, vị lão tướng đã kiên cường chỉ huy chiến đấu, thà tuyệt食 từ chối chữa trị chứ không chịu đầu hàng giặc.
Nguyễn Tri Phương (1800 – 1873), quê tại huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế. Ông là một đại thần, danh tướng kiệt xuất triều Nguyễn, người đã cống hiến trọn đời cho sự nghiệp bảo vệ cõi bờ từ Nam ra Bắc trước làn sóng xâm lược của thực dân Pháp.
Ông từng trực tiếp chỉ huy mặt trận Đà Nẵng (1858), xây dựng phòng tuyến Đại đồn Chí Hòa (1861) và sau đó được triều đình cử làm Tổng đốc Hà Nội để tổ chức phòng thủ Bắc Kỳ. Tháng 11/1873, quân Pháp do Garnier chỉ huy bất ngờ nổ súng tấn công thành Hà Nội. Dù tuổi đã cao, Nguyễn Tri Phương vẫn trực tiếp lên cửa Bắc chỉ huy quân sĩ bắn trả quyết liệt. Trong lúc chiến đấu ác liệt, ông bị thương nặng ở bụng và bị giặc bắt khi thành thất thủ.
Kẻ thù tìm mọi cách cứu chữa và dụ dỗ ông hợp tác, nhưng ông thẳng thắn từ chối mọi sự băng bó, thuốc men và kiên quyết tuyệt食. Sau 1 tháng không ăn uống, ông đã trút hơi thở cuối cùng để giữ trọn danh tiết của một vị tướng quốc.
Ý nghĩa hành động và bài học từ thế hệ cha ông:
Sự hy sinh lẫm liệt của Nguyễn Tri Phương là biểu tượng cao đẹp cho khí tiết thà chết đục còn hơn sống trong của người quân tử. Bài học ông gửi lại cho thế hệ sau chính là tinh thần trách nhiệm tối cao với đất nước, sự kiên trung không bị cám dỗ bởi danh lợi và lòng tự trọng dân tộc vô giá.



