VỊ HƯNG ĐẠO ĐẠI VƯƠNG VÀ LỜI THỀ BẠCH ĐẰNG GIANG
Trước sức ép ngàn cân treo sợi tóc của cuộc xâm lược lần thứ ba do đế quốc Nguyên Mông phát động, Quốc công Tiết chế Trần Hưng Đạo đã thể hiện bản lĩnh của một bậc thiên tài quân sự cùng tấm lòng trung quân ái quốc vĩ đại. Trận đại thắng trên sông Bạch Đằng năm 1288 không chỉ đập tan dã tâm của kẻ thù phương Bắc mà còn khắc ghi một câu chuyện hào hùng bất tử vào dòng chảy lịch sử dân tộc.
Đặt nợ nước lên trên thù nhà
Trong lịch sử phong kiến Việt Nam, Trần Quốc Tuấn (Hưng Đạo Đại Vương) không chỉ nổi tiếng bởi tài thao lược mà còn bởi tấm lòng đại nghĩa. Cha ông là Trần Liễu, do những trớ trêu của lịch sử, từng dặn lại con trai phải chiếm lấy thiên hạ để trả thù cho cha. Thế nhưng, đứng trước vận mệnh sống còn của Đại Việt trước quân xâm lược Nguyên Mông, Trần Quốc Tuấn đã chủ động gạt bỏ mọi hiềm thù gia tộc.
Ông không những chủ động hòa giải, gắn kết với vua Trần Nhân Tông và các tướng lĩnh dòng Tôn thất, mà còn mang hết tài năng, tâm huyết ra phụng sự đất nước. Tấm lòng "lấy việc nước làm trọng" của ông đã trở thành ngọn đuốc đoàn kết, quy tụ muôn dân Đại Việt thành một khối thống nhất kiên cường.
"Nếu muốn hàng, xin hãy chém đầu tôi trước"
Năm 1285, khi thế giặc Nguyên Mông vô cùng hung hãn, tràn sang như thác lũ, vua Trần Nhân Tông lo lắng hỏi ông liệu có nên hàng để tránh xót xa cho trăm họ. Quốc công Tiết chế Trần Quốc Tuấn đã khảng khái trả lời: "Bệ hạ chém đầu tôi rồi hãy hàng!". Lời nói đanh thép ấy như một liều thuốc tinh thần vô giá, đập tan mọi nỗi sợ hãi, thổi bùng lên ngọn lửa "Sát Thát" trong toàn thể quân dân.
Dưới sự chỉ huy của ông, quân dân nhà Trần không chỉ thực hiện chiến thuật "vườn không nhà trống" làm tiêu hao sinh lực địch, mà còn kiên nhẫn chờ thời cơ. Cùng với tác phẩm Hịch tướng sĩ đi vào lịch sử, ông đã biến từng người lính thành một chiến sĩ gan dạ, sẵn sàng hy sinh vì độc lập của Tổ quốc.
Trận thủy chiến lịch sử trên sông Bạch Đằng
Đỉnh cao trong tài năng quân sự của Trần Hưng Đạo là chiến dịch Bạch Đằng năm 1288. Nắm bắt được quy luật thủy triều và tâm lý muốn rút quân về nước của tướng giặc Ô Mã Nhi, ông đã cho cắm hàng ngàn cọc gỗ bọc sắt nhọn xuống lòng sông Bạch Đằng.
Vào một ngày xuân năm 1288, khi thủy triều dâng cao, quân ta giả vờ thua chạy để dụ đoàn thuyền chiến của địch đi sâu vào vùng cọc. Đúng lúc thủy triều rút nhanh, quân Trần từ khắp các ngả bất ngờ xông ra đánh chặn. Thuyền chiến khổng lồ của giặc bị đâm thủng bởi cọc nhọn, vỡ tan và mắc kẹt trong bùn lầy. Trận chiến kết thúc với thắng lợi hoàn toàn thuộc về Đại Việt, toàn bộ thuyền lương và tướng giặc bị bắt sống hoặc tiêu diệt, đập tan vĩnh viễn mộng xâm lược của đế chế Mông - Nguyên bá chủ thế giới lúc bấy giờ.



