VỊ LÃNH TỤ VĨ ĐẠI VÀ LÁ CỜ ĐỎ SAO VÀNG
Năm 1946, theo lời mời của Chính phủ Pháp, Bác Hồ sang Pa-ri dự hội nghị Phông- ten-nơ-blô bàn về tương lai của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa non trẻ. Sáng ngày 18-9-1946, Bác Hồ lên đường về nước trên chiến hạm Đuy-mông Đuếcvin của hải quân Pháp. Chuyến đi kéo dài một tháng.
VỊ LÃNH TỤ VĨ ĐẠI VÀ LÁ CỜ ĐỎ SAO VÀNG
Năm 1946, theo lời mời của Chính phủ Pháp, Bác Hồ sang Pa-ri dự hội nghị Phông- ten-nơ-blô bàn về tương lai của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa non trẻ. Sáng ngày 18-9-1946, Bác Hồ lên đường về nước trên chiến hạm Đuy-mông Đuếcvin của hải quân Pháp. Chuyến đi kéo dài một tháng.
Khi tàu đi qua Manta, lúc bấy giờ vẫn thuộc quyền kiểm soát của nước Anh, tàu đổi hướng rẽ vào hải cảng. Hạm trưởng Ô Nây giải thích:
- Hiện đã là năm 1946 nhưng lực lượng Đồng minh vẫn duy trì các quy định thời chiến. Theo quy định, chúng ta phải vào làm thủ tục với hải quân Anh. Xin ngài đợi cho một thời gian.
Vốn đã bôn ba nhiều nơi và hiểu rõ thông lệ quốc tế, Bác Hồ thấy đây là cơ hội tốt để nâng cao hình ảnh và vị thế của đất nước. Bác trả lời: “Thưa Ngài, Ngài cứ tự nhiên cho Tuy nhiên, tôi chỉ có một yêu cầu rất nhỏ là khi vào cảng, phiền ngài có thể kéo lá cờ của Việt Nam lên được không?”.
Viên hạm trưởng nghe vậy liền thắc mắc: “Đây là tàu của nước Pháp, tại sao chúng tôi lại phải kéo cờ của Việt Nam trên tàu?”.
Bác Hồ từ tốn giải thích:“Đây đúng là tàu của nước Pháp các Ngài. Tuy nhiên, trên tài hiện đang chở nguyên thủ của một Nhà nước. Theo các quy định quốc tế, chúng ta cần kéo cờ của Việt Nam lên để chứng tỏ sự có mặt của tôi”.
Viên hạm trưởng thoái thác: “Ôi, nhưng chúng tôi không có lá cờ của Việt Nam trên tàu. Vả lại, có mấy ai biết lá cờ của Việt Nam”.
Bác Hồ đáp lời nhẹ nhàng nhưng cương quyết:“Thưa Ngài, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa hiện là một nước tự do, là một phần tử trong liên bang Đông Dương. Điều đó có nghĩa là tàu của chúng ta đang chở người đứng đầu Nhà nước Việt Nam mới. Người Pháp là người văn minh tiến bộ, biết rõ phải trái. Hơn ai hết, các Ngài phải hiểu rằng, lá quốc kì của chúng tôi phải được kéo lên để cho người Anh và những thực dân khác ở châu Á không thể không biết sự hiện diện của nước Việt Nam”.
Yêu cầu của Bác là rất chính đáng. Không tìm ra lí do nào để từ chối, viên hạm trưởng đành trả lời đồng ý.
(In trong Những mẩu chuyện về Bác Hồ trong hoạt động ngoại giao, NXB Chính trị Quốc gia, 2010, tr.14–17)


