Cựu chiến binh

Vi Ngọc Khánh

CÂU CHUYỆN:NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

Lào Cai10/01/2026Vi Ngọc Khánh (Thôn An Bình - xã Bảo Ái- tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN:NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

Có những ký ức dù đã nằm lại phía sau hàng chục năm trời, nhưng mỗi khi nhắc đến, mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào xen lẫn một chút nghẹn ngào. Đó là những tháng ngày thanh xuân bác gửi lại nơi biên giới – nơi tiếng súng, tiếng gió núi và cả tình đồng chí đã trở thành một phần không thể phai trong cuộc đời của một người lính.

Bác Huấn năm 18-20 tuổi, vào năm 1978 vừa đến tuổi trưởng thành thì theo tiếng gọi của Đảng, bác chấp nhận đi khám nghĩa vụ, nhận nhiệm vụ. Tờ giấy báo nhập ngũ được cầm trong tay như một lời nhắc nhở thiêng liêng: Tổ quốc đang cần. Bác hiểu rằng con đường phía trước chẳng dễ dàng, nhưng trái tim tuổi trẻ khi ấy chỉ có một niềm tin duy nhất – phải lên đường bảo vệ nước nhà.

Ba tháng huấn luyện là khoảng thời gian gian khổ nhất. Nắng cháy da, mưa xối xả, những đêm hành quân mệt đến run người… nhưng cũng chính lúc ấy, tình đồng đội nảy nở, bền chặt như ruột thịt. Ai ngã thì người còn lại đỡ, ai mệt thì cả tiểu đội dìu nhau đứng dậy.

Bác không bao giờ quên được tháng 3 năm 1988 – khi Trung Quốc nổ súng tấn công. Đơn vị bác được điều lên tuyến đầu. Anh em vốn gắn bó thân thương, vậy mà giờ phải chia nhau ra các vị trí khác nhau, chỉ kịp siết chặt tay dặn dò: “Giữ gìn nhé, nếu không gặp lại, đừng quên nhau.”

Mỗi ngày trên trận địa, bác đào hầm, đắp hào, trực chiến giữa tiếng gió rít và ánh lửa bập bùng. Có những lần hành quân dài ngày không tìm được nước, cả đơn vị phải lần mò đến Vũng Châu tìm nước uống để cầm cự. Cổ họng khô rát, chân phồng rộp, nhưng bác vẫn gắng bước, bởi bác biết sau lưng mình là quê hương, là gia đình, là đất nước.

Khi hòa bình trở lại, bác xuất ngũ trong niềm vui xen lẫn bao tiếc thương những người đồng đội không còn trở về. Nhà nước ghi nhận công lao của bác bằng chế độ 162 – sự trân trọng dành cho những người lính đã cống hiến cả một phần tuổi trẻ của mình.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc màu sương gió, bác thường khuyên lớp trẻ:

“Hãy học tập, hãy giữ lấy những gì cha ông ta đã phải đổi bằng mồ hôi và máu. Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có đâu.”

Câu chuyện của bác không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là ngọn lửa âm ỉ, nhắc chúng ta trân trọng hiện tại và biết ơn những người đã đi qua những năm tháng gian khổ để bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn