Vị ngọt dưới nắng lửa
VỊ NGỌT DƯỚI NẮNG LỬA
Mùa hè năm 1967, bầu trời Hà Nội bỏng rát dưới cái nắng như thiêu như đốt và mùi thuốc súng của những trận bom Mỹ. Giữa những ngày tháng "hoa lửa" ác liệt ấy, Quân chủng Phòng không - Không quân vừa bước qua tuổi thứ tư – độ tuổi được tôi luyện từ quyết định hợp nhất lịch sử ngày 22 tháng 10 năm 1963 của Bác Hồ. Trọng trách đè nặng lên vai những người lính canh trời, và cũng chính trong gian khổ, tình yêu thương của Người dành cho họ lại tỏa sáng hơn bao giờ hết.
Một ngày nắng đỉnh điểm, từ ngôi nhà sàn lộng gió, Bác nhìn ra xa rồi trầm ngâm bảo đồng chí Vũ Kỳ, thư ký riêng của Người:
"Nắng nóng thế này, các chú bộ đội trực phòng không trên nóc hội trường Ba Đình thì chịu sao được? Các chú ấy có đủ nước uống không? Chú thử tìm hiểu xem thế nào, về cho Bác biết."
Nhận lệnh Bác, đồng chí Vũ Kỳ vội vã lên trận địa. Trên nóc hội trường cao vút, cái nắng chói chang hắt vào mắt đến hoa cả đầu. Ở đó, một tổ súng máy 14,5 đang bám mâm pháo, xung quanh chỉ có ụ cát sơ sài, trống trải giữa bốn bề bom đạn.
Đồng chí Vũ Kỳ xót xa hỏi:
- Các đồng chí có nước ngọt uống không?
Một chiến sĩ gạt mồ hôi trên trán, cười chất phác đáp:
-Nước chè thường còn chưa có, lấy đâu ra nước ngọt hả thủ trưởng!
-Dưới hội trường thấy có nước ngọt cơ mà? - Đồng chí Vũ Kỳ thắc mắc.
-Đấy là dành cho các “ông bà” đến họp mới được uống, còn bọn tôi lấy đâu ra!
Nghe câu trả lời, lòng người thư ký thắt lại. Ông lập tức trở về báo cáo tình hình với Bác. Vừa nghe xong, gương mặt Bác đượm buồn rồi nghiêm nghị. Người cầm máy gọi điện ngay cho đồng chí Tổng Tham mưu trưởng:
"Sao các chú không lo đủ nước uống cho các chiến sĩ trực phòng không? Nghe nói ụ súng trên nóc hội trường Ba Đình rất sơ sài, chú phải lo sửa ngay để bảo đảm an toàn cho chiến sĩ trong chiến đấu!"
Nói xong, Bác quay sang bảo đồng chí Vũ Kỳ đi lấy sổ tiết kiệm của Người. Ai cũng biết, lương của Bác tuy cao nhất nước nhưng chi tiêu rất tằn tiện, từ cái chổi lông gà cũng trừ vào lương. Khoản tiền tiết kiệm duy nhất của Người là tiền nhuận bút viết báo tích góp qua nhiều năm.
Đồng chí Vũ Kỳ mở sổ, kính cẩn báo cáo:— Thưa Bác, còn lại tất cả hơn 25.000 đồng ạ. (Thời bấy giờ, đây là một gia tài khổng lồ, tương đương khoảng 60 lạng vàng).
Không một chút đắn đo, Bác dứt khoát:
"Chú chuyển ngay số tiền đó cho Bộ Tổng Tham mưu và nói đó là quà của Bác tặng để mua nước ngọt cho anh em chiến sĩ trực phòng không uống. Không phải chỉ cho những chiến sĩ ở Ba Đình, mà cho tất cả các chiến sĩ đang trực chiến trên mâm pháo ở khắp miền Bắc. Nếu số tiền đó không đủ thì yêu cầu địa phương nào có bộ đội phòng không trực chiến góp sức vào cùng lo!"
Số tiền nhuận bút thấm đẫm mồ hôi trí tuệ của Bác sau đó đã được chuyển đi. Bộ Tư lệnh Phòng không - Không quân xúc động báo cáo lại: món quà của Bác đã đổi thành những ca nước ngọt mát lành, tiếp sức cho toàn quân chủng vững vàng tay súng suốt một tuần dài nắng nóng.
Năm tháng qua đi, yêu cầu nhiệm vụ có lúc thay đổi, Quân chủng từng có giai đoạn tách ra rồi lại hợp nhất vào ngày 03 tháng 3 năm 1999 theo Sắc lệnh của Chủ tịch nước Trần Đức Lương. Thế nhưng, dù ở giai đoạn nào, ký ức về "món quà nước ngọt" năm mười hai ấy vẫn là ngọn lửa ấm áp truyền qua nhiều thế hệ.
Hôm nay, giữa thời bình, những người lính canh trời năm xưa và thế hệ trẻ hôm nay vẫn khắc ghi lời Bác dạy. Viết tiếp bản hùng ca của "Thời hoa lửa", họ không ngừng học tập, đẩy mạnh Cuộc vận động “Phát huy truyền thống, cống hiến tài năng, xứng danh Bộ đội Cụ Hồ”, quyết tâm xây dựng Quân chủng PK-KQ “Cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, hiện đại”, canh giữ bình yên cho bầu trời Tổ quốc, không để bị bất ngờ trong mọi tình huống.


