Vì Sao Năm Ấy
Mùa hè năm ấy, bầu trời như được nhuộm bằng thứ ánh sáng vừa rực rỡ vừa khắc nghiệt. Người ta gọi đó là “thời hoa lửa” – khi tuổi trẻ nở rộ giữa khói bom, khi những giấc mơ còn dang dở phải học cách lớn lên trong tiếng vọng của chiến tranh. Lan đứng bên triền đê, mái tóc buộc vội bay lòa xòa trước gió. Con sông trước mặt vẫn lặng lẽ trôi, như thể chẳng hề biết đến những biến động đang cuộn dâng trong lòng đất nước. Cô nắm chặt bức thư vừa nhận, những dòng chữ còn vương mùi khói súng. Là của Nam
Mùa hè năm ấy, bầu trời như được nhuộm bằng thứ ánh sáng vừa rực rỡ vừa khắc nghiệt. Người ta gọi đó là “thời hoa lửa” – khi tuổi trẻ nở rộ giữa khói bom, khi những giấc mơ còn dang dở phải học cách lớn lên trong tiếng vọng của chiến tranh. Lan đứng bên triền đê, mái tóc buộc vội bay lòa xòa trước gió. Con sông trước mặt vẫn lặng lẽ trôi, như thể chẳng hề biết đến những biến động đang cuộn dâng trong lòng đất nước. Cô nắm chặt bức thư vừa nhận, những dòng chữ còn vương mùi khói súng. Là của Nam



