Bài viết

Vĩ thanh

Vĩnh Long10/04/2026Chi đoàn trường học Hưng Nhượng (Xã Đoàn Hưng Nhượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong quân đội ta, có nhiều cán bộ, chiến sĩ từng nhiều lần bị thương, thậm chí bị thương rất nặng, nhưng thấm nhuần lời dạy của Bác Hồ “tàn nhưng không phế”, đã vượt qua muôn vàn khó khăn, trở thành cán bộ cao cấp. Riêng Trung tướng Lê Hữu Đức và cố Thiếu tướng Nguyễn Thái Dũng là trường hợp đặc biệt, và giữa hai ông có những sự trùng hợp rất thú vị.

Hai ông đều bị mất bàn tay trong giai đoạn đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp lúc còn rất trẻ với cương vị tiểu đoàn trưởng. Mất tay, chỉ ở cơ quan nghiên cứu một thời gian, hai ông đều xung phong đi chiến đấu ở hai sư đoàn chủ lực rồi làm công tác tham mưu ở Mặt trân Tây Nguyên. Tuy thời điểm có khác nhau, hai ông từng làm việc ở Cục Tác chiến (Thiếu tướng Nguyễn Thái Dũng là Cục phó, Trung tướng Lê Hữu Đức là Cục trưởng) và Tư lệnh phó ở hai quân khu. Cuối đời quân ngũ, cả hai đều là cán bộ của Học viện Quân sự cao cấp (nay là Học viện Quốc phòng)…

Tìm hiểu sự trùng hợp này, chúng tôi thấy rằng, ngoài ý chí, nỗ lực vượt qua khó khăn của bản thân các ông thì Đảng, Bác Hồ rất giỏi dùng nhân tài khi đánh giá đúng khả năng từng người cho dù họ có hạn chế về thân thể. Đó cũng nét đặc sắc của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn