Vi Thị Tấm
Từ giảng đường yên bình đến chiến trường ác liệt
“ Thời hoa lửa’’ có lẽ là quãng thời gian mà tuổi trẻ Việt Nam đã nở rộ rực rỡ nhất trong thời đạn bom và khói lửa chiến tranh. Đó là những năm tháng gian khổ nhưng hào hùng,khi biết bao chàng trai,cô gái rời giảng đường,làng quê,gác lại ước mơ đời thường để khoác lên mình màu áo tự hào – màu xanh áo lính. Trong thử thách khốc liệt của chiến trường, họ đã sống, đã yêu và dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc, để lại dấu ấn bất tử của một “ thời hoa lửa” không thể nào quên trong lịch sử dân tộc.
Và câu chuyện chúng tôi định kể ngày hôm nay, như tái hiện lại thật rõ nét thời khắc oanh liệt,vẻ vang của một người lính trẻ tri thức. Bác đã xông pha chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo hành trang không chỉ là ba lô mà còn là những ước mơ còn dang dở, những trang sách chưa kịp gấp lại và nỗi nhớ gia đình lặng thầm giấu trong tim. Từ giảng đường yên bình, người thanh niên tri thức ấy đã gác lại tình riêng, rời xa quê hương thân yêu để bước vào chiến trừờng khốc liệt nơi lý tưởng cách mạng còn lớn hơn mọi mất mát cá nhân. Bác tên Phạm Minh Hoạt sinh ngày 27/07/1950.

Hình ảnh người lính trẻ tri thức Bác Phạm Minh Hoạt thời trẻ
Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, năm 1971. Bác xông pha ra chiến trường, chúng tôi gọi Bác là người lính tri thức, bởi lẽ trong thời kì bom đạn ấy, Bác đang là một người thầy giáo của bản làng, ấy vậy mà Bác lại chọn gác lại bút nghiên, giảng đường, khoác lên màu áo lính sẵn sàng đối mặt với gian khổ,hiểm nguy nơi chiến trường khốc liệt. Khi nhắc lại khoảng thời gian đó, Bác rưng rưng kể rằng: Ngày ấy không phải vì Bác chán dạy học mà là vì sự hừng hực khí thế trong con người Bác trỗi dậy mãnh liệt, sự căm thù kẻ địch và ý chí quyết tâm đánh giặc đã thôi thúc Bác xung phong lên đường đi nhập ngũ.
Và cũng chính nhờ trí tuệ và bản lĩnh, tháng 12/1971,khi nhận lệnh nhập ngũ và đóng quân tại Trung đoàn 14 Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Thanh Hóa.Bác đã được Trung đoàn chọn làm đại đội trưởng. Ở đó Bác vừa chỉ huy huấn luyện,vừa động viên các đồng chí đồng đội của mình phải thật kiên cường và mạnh mẽ để đối mặt với mưa bom bão đạn. Cuộc sống của những người lính kháng chiến lúc bấy giờ vô cùng cực khổ và thiếu thốn.Mỗi tháng chỉ được phát cho một bộ quần áo, lương thực thực phẩm thiếu thốn, ăn không đủ no, phải kiếm thêm các loại rau rừng ăn tạm chống đói. Việc sinh hoạt cũng vô cùng khổ cực, sống trong hầm sâu ngột ngạt chịu nắng mưa bom dội. Nhờ hoàn cảnh căng thẳng lúc bấy giờ mới cảm nhận thấy rõ nét nhất về tình đồng chí đồng đội nơi chiến trường khốc liệt. Đồng đội đã trở thành điểm tựa tinh thần thiêng liêng và bền chặt nhất trong mưa bom bão đạn. Họ sẵn sàng che chở cho nhau, sẻ chia từng ngụm nước, từng nắm cơm và động viên nhau vượt qua sợ hãi, đau thương. Chính tình đồng đội keo sơn ấy đã tiếp thêm sức mạnh, giúp người lính vững vàng chiến đấu, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Tháng 10/03/1979 Bác anh dũng dẫn quân đoàn tiến ra Hà Tuyên kháng chiến chống quân Trung Quốc, các Bác và đồng đội mình đã kiên cường chiến đấu, bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.
Khi được hỏi về cuộc chiến đấu mà mình nhớ nhất, Bác xúc động một hồi lâu rồi kể chúng tôi nghe thật tường tận. Ngày đó, vào đúng dịp 20/11/1984, cái ngày đáng lẽ ra những người thầy người cô nhận được sự tri ân, những lời chúc mừng thì Bác và các đồng đội của mình đang gồng mình chiến đấu nơi chiến trường năm đó. Bác kể rằng, cuộc chiến diễn ra từ sáng tinh mơ đến khi tối mịt mà tiếng pháo vẫn không ngớt, tai các Bác đã ù đi tiếng bom đạn, khói bụi mịt mù làm mắt các Bác nhòe đi, mới nghe kể lại thôi mà chúng tôi đã cảm nhận thấy khung cảnh lúc ấy thật oanh liệt và tàn khốc. Tuy mệt mỏi là vậy, nhưng với ý chí quyết tâm, một lòng yêu nước và sự căm thù giặc xâm lăng vô hạn. Đó chính là động lực lớn nhất, để các Bác và đồng đội chiến đấu hết mình, sẵn sàng hy sinh để cống hiến cho sự nghiệp giải phóng,thống nhất đất nước.
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sương máu, Bác muốn nhắn nhủ tới thế hệ trẻ bây giờ, phải biết phấn đấu, cố gắng giữ gìn hòa bình, học tập chăm chỉ và có lý tưởng sống cao đẹp,nghiêm túc. Luôn phải khắc ghi giá trị thiêng liêng của dân tộc. Các thế hệ cha anh và đồng đội của Bác đã gửi lại cho hôm nay một đất nước hòa bình, nhưng kèm theo đó cũng chính là niềm tin và sự kì vọng lớn lao vào thế hệ trẻ. Lời gửi gắm ấy nhắc nhở rằng yêu nước trong thời bình không chỉ là ghi nhớ quá khứ hào hung, mà còn là trách nhiệm với hiện tại và tương lai. Đó là sự nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức, tuân thủ pháp luật, giữ gìn bản sắc dân tộc và sẵn sàng cống hiến sức trẻ cho đất nước.

Hình ảnh: Cựu chiến binh Pham Minh Hoạt
Thế hệ trẻ hôm nay cần hiểu rằng hòa bình là thành quả của hy sinh, độc lập là giá trị cần phải gìn giữ bằng ý thức và hành động cụ thể. Không cần thiết phải làm những việc lớn lao, mà bắt đầu làm từ những điều giản dị: sống tử tế, đoàn kết và không ngừng học hỏi. Khi mỗi người trẻ biết đặt lợi ích của Tổ quốc trong trái tim mình, lòng yêu nước sẽ tiếp tục nuôi dưỡng, lan tỏa và trở thành sức mạnh giúp đất nước vững bước trong tương lai.



