Vị Thuyền Trưởng Và Quyết Định "Hỏa Táng" Con Tàu
Câu chuyện về cuộc chiến đấu không cân sức của tàu 235 tại vịnh Ninh Vân (Khánh Hòa) năm 1968. Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh đã đưa ra quyết định đau đớn nhưng anh dũng: Cho nổ tàu để xóa dấu vết con đường huyền thoại và chiến đấu đến hơi thở cuối cùng trên cạn.
Vào những ngày đầu tháng 3 năm 1968, con tàu không số mang số hiệu 235 do Nguyễn Phan Vinh làm thuyền trưởng chở hàng chục tấn vũ khí chi viện cho chiến trường miền Trung. Khi tàu tiến vào vùng biển Hòn Hèo (Khánh Hòa), họ bị địch phát hiện. Ngay lập tức, một mạng lưới tàu chiến, máy bay trực thăng và pháo binh của đối phương bủa vây từ ba phía.
Trong đêm tối mịt mù giữa làn đạn pháo sáng rực trời, thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh đã bình tĩnh chỉ huy các thủy thủ vừa đánh trả, vừa khôn khéo điều khiển con tàu lách qua các khe đá ngầm để tiếp cận bờ. Sau khi thả được hàng xuống biển để đồng đội trục vớt sau, ông nhận ra con tàu đã hư hỏng nặng và không thể rút lui.
Để giữ bí mật tuyệt đối cho "Đường Hồ Chí Minh trên biển", ông ra lệnh cho toàn bộ thủy thủ rời tàu lên bờ, còn mình và thợ máy ở lại để chuẩn bị kíp nổ. Khi tiếng nổ vang dội làm rung chuyển cả vùng vịnh Ninh Vân, con tàu 235 biến thành một cột lửa khổng lồ, tan vào biển cả để không rơi vào tay giặc.
Lên đến bờ, dù bị thương nặng, Nguyễn Phan Vinh cùng các đồng đội vẫn tiếp tục cuộc chiến đấu trên cạn. Với một khẩu súng trong tay, ông đã đẩy lùi nhiều đợt tấn công của đối phương từ máy bay đổ quân xuống. Ông hy sinh ngay trên điểm cao sát biển, trong tay vẫn nắm chặt khẩu súng hướng về phía quân thù.
Câu chuyện về Nguyễn Phan Vinh là một trong những chương bi hùng nhất của "thời hoa lửa" trên biển. Ông không chỉ là một thuyền trưởng tài ba mà còn là biểu tượng của tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".



