Vị Trạng Nguyên Thiên Tài, Tấm Lòng Vì Dân Và Những Lời Sấm Truyền Định Hình Lịch Sử
Thôn Liễu Kinh
Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491 – 1585), tên thật là Nguyễn Bỉnh Khiêm, tự Cự Thạch, hiệu Bạch Vân cư sĩ, được người đời kính trọng gọi là Trạng Trình. Ông là một danh nhân văn hóa kiệt xuất, nhà triết học, nhà thơ, thầy giáo vĩ đại và là nhà dự báo chiến lược số một trong lịch sử Việt Nam thế kỷ XVI.
Giữa thế kỷ XVI đầy biến động của lịch sử phong kiến Việt Nam, khi triều đại nhà Lê suy yếu, đất nước rơi vào cảnh phân tranh, chia cắt giữa các phe phái quyền lực, Nguyễn Bỉnh Khiêm xuất hiện như một vì sao sáng lóa trên bầu trời tri thức và tư tưởng của dân tộc. Ông không chỉ là một vị Trạng nguyên kiệt xuất, một nhà giáo vĩ đại, một nhà thơ chan chứa tình yêu thiên nhiên đất nước, mà còn là một nhà trí thức tầm vóc chiến lược, người đã dùng nhãn quan triết học lý số và tầm nhìn vượt thời đại để chèo lái những khúc ngoặt lịch sử quan trọng nhất của đất nước.



