Ba Ca lại trở về cương vị cũ - Bí thư Huyện ủy Châu Thành. Anh bắt tay ngay vào việc triển khai Nghị quyết 15 của Trung ương Đảng. Các cán bộ huyện sau khi quán triệt nhiệm vụ mới, được phân công xuống các xã ấp chuẩn bị tư tưởng tổ chức cho cơ sở bước vào hành động. Chỉ trong một thời gian ngắn, những tổ tự vệ không vũ trang đã chuyển thành các tổ hoặc tiểu đội du kích vũ trang hỗ trợ cho đấu tranh chính trị.
Những năm tháng dài sống trong nanh vuốt tàn bạo của chế độ Mỹ - ngụy hàng ngày diễn ra cảnh chết chóc tù đày, nhân dân ta bị tước quyền chống lại chúng bằng vũ lực, mặc dầu trong huyện thời kỳ đó, đây đó có giết một vài tên ác ôn nhưng vẫn chỉ là hiện tượng cá biệt, không đủ sức răn đe được chúng. Những tên ác ôn như Lâm Quang Phòng, Cái Văn Ngà, Đoàn Giang... vẫn sống nhơn nhơn tự đắc, muốn giết ai thì giết, chúng mổ bụng moi gan tại chỗ những người chúng nghi ngờ là "Việt cộng". Lòng căm giận bọn Mỹ - Diệm chất đầy, không còn đủ sự kiên nhẫn chờ sự lãnh đạo của Đảng, có người dân đã hành động tự phát. Nhân dân xã Nam Thái mãi tới sau này vẫn còn nhắc tới chuyện anh Hai Phuông giết tên trung úy (ngụy) Đoàn Giang như một huyền thoại. "Anh Hai có ý định từ lâu, nên đã làm quen với thằng Đoàn Giang. Anh biết nó có võ giỏi, muốn giết được nó phải lập mưu. Một hôm anh rủ nó tới nhà mình nhậu. Đi theo thằng Đoàn Giang có hai tên vệ sĩ. Anh Hai mời các anh Bất, Xả và Lâu là người bà con cùng dự bữa nhậu. Các anh đã thống nhất kế hoạch hạ thủ tên Đoàn Giang. Bữa nhậu kéo dài từ chín giờ sáng tới bốn giờ chiều. Bọn chúng say bét nhè. Thấy thời cơ đã đến, anh Hai Phuông nâng cốc rượu ngang mặt tỏ ý chạm cốc như thường lệ, nhưng nhanh như cắt, anh ném rất mạnh cái cốc đầy rượu vào mặt tên Đoàn Giang. Bất ngờ bị đánh tối tăm mặt mũi, tên Đoàn Giang không kịp giở võ, nó đã bị anh Hai tước súng, và trói nghiến lại. Trong lúc thằng Đoàn Giang bị đập cốc vào mặt, thì ba anh kia đè hai thằng lính xuống. Xả giật được súng gí vào bụng tên lính, bắn một phát. Một tên vệ sĩ chết lăn bên cạnh mâm nhậu. Trong lúc đó, Xả, Lâu và Bất lúng túng đã để tên vệ sĩ kia chạy mất. Anh Hai định dẫn thằng Đoàn Giang vào rừng để hỏi tội, nhưng nó nhùng nhằng không chịu đi, buộc anh phải nổ súng giết chết nó ngay trong nhà mình. Ngay trong đêm đó, anh em cơ sở cách mạng đã giúp cho vợ con anh Hai Phuông đi sơ tán...".
Việc Hai Phuông dùng mưu giết chết tên ác ôn khét tiếng, có võ giỏi làm cho bà con trong xã hả hê, nhưng ngay sau đó bà con sợ chúng trả thù, nhiều thanh niên phải bỏ trốn vào rừng.
... Từ tâm trạng của chính mình trong việc phải trả súng bọn Hòa Hảo, từ hành động của Hai Phuông và nguyện vọng của quần chúng mà Ba Ca được biết, anh rất tin Nghị quyết 15 sẽ được quần chúng đón nhận nhiệt liệt.
Gần tới ngày đồng khởi (14-9-1960) công việc ở cơ quan Huyện ủy càng bề bộn. Thường vụ Tỉnh ủy cử Hai Thiết, tỉnh ủy viên về tăng cường cho huyện. Ba Ca, Hai Thiết cùng vài đồng chí thường vụ hầu như hàng ngày phải gặp nhau hội ý để giải đáp những vấn đề do nhiệm vụ mới đặt ra. Xã này xin vũ khí, xã kia đề nghị cho phép giết tên trưởng ấp Y ác ôn, tên X làm mật vụ; xã kia nữa xin lực lượng hỗ trợ cho đồng khởi... Và một việc quan trọng nữa thúc bách phải làm ngay là: thành lập địa phương quân. Số cán bộ chiến sĩ của tiểu đoàn Thanh Long vừa được chuyển về huyện đang chờ nhận chỉ thị. Không khí trong khu rừng Đìa Mười Then mỗi lúc một nhộn nhịp, căng thẳng, mọi người đều có tâm trạng giông như những người lính trước giờ nổ súng.
Đêm đồng khởi. Cái giờ phút thiêng liêng được hun đúc bằng bao nhiêu nỗi khổ đau, cái giờ phút bùng nổ của lòng căm thù, cái giờ phút toàn dân vùng lên giành lấy chính quyền về tay mình đã điểm. Trên vùng đồng đất chua phèn, trên những cánh rừng tràm rộng lớn, trên những dòng kinh ngang dọc của huyện Châu Thành như bùng lên một ngọn lửa bất tử, dẫn những đoàn người già, trẻ, gái trai như những dòng thác cuốn phăng đi những ấp "chiến lược", cuốn phăng đi những tổ chức của ngụy quyền mà chúng đã dày công xây dựng. Từ cầu số ba, kéo dài đến Ranh Hạt, tiếng trống mõ, tiếng hô vang như sấm rền, làm cho bọn binh lính ở trong đồn bốt kinh hoàng không dám chống lại.
Mấy ngày đầu bọn ngụy quân, ngụy quyền ngơ ngác chưa hiểu rõ sức mạnh từ đâu bung ra ồn ào dữ dội xung quanh chúng, nhưng cũng chỉ ít ngày sau chúng đã nhận thức được dòng thác người tay không súng ống, vẫn là những người đã từng sống dưới lưỡi lê hà khắc của chúng. Guồng máy đàn áp của chúng lại bắt đầu động cựa rồi trở lại hoạt động bình thường với những công thức quen thuộc. Mũi súng của chúng lại chĩa vào các cuộc biểu tình, cho vào nhà tù những ai bị nghi ngờ là "Việt cộng" và tiếp tục mở những cuộc càn quét đánh phá cơ sở cách mạng... Nhịp độ dòng thác của "đồng khởi” tuy không còn sức cuồn cuộn như trước nhưng đã tạo ra một dòng chảy.
Thường vụ Huyện ủy đánh giá cuộc ''đồng khỏi" thắng lợi to lớn, phá vỡ một mảng lớn ấp "chiến lược" của địch ở nhiều xã, phá vỡ các tổ chức phản động của địch, tạo nên một khí thế cách mạng mới... Mọi người ít nhắc tới mục tiêu "giải phóng toàn huyện, giành chính quyền" ban đầu đã đề ra. Riêng bí thư Ba Ca thầm nghĩ: "Mục tiêu đề ra vượt quá xa khả năng hiện thực". Mãi sau này anh vẫn suy ngẫm rằng vào lúc đó đấy là tư tưởng lạc quan tếu. | |
Logged
| Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế |
|
|
quansuvn | 
| Lửa của đất« Trả lời #9 vào lúc: 09 Tháng Sáu, 2021, 07:56:04 pm » | 2 Các "tiểu đoàn giáo phái" được điều động về thành lập đơn vị chủ lực của khu và của tỉnh, đã để lại cho các huyện Hà Tiên và Hòn Đất mỗi huyện một tiểu đội (ở Châu Thành 5 người và 3 khẩu súng trường). Trong những ngày chuẩn bị "đồng khỏi", đã thành lập địa phương quân huyện do Năm Triệu là tiểu đội trưởng, sau ngày "đồng khởi" Ba Trung lên thay. Tiểu đội địa phương quân trực tiếp dưới sự lãnh đạo của Thường vụ Huyện ủy và sinh hoạt cùng cơ quan Huyện ủy. Đòi sống của anh em thời kỳ này rất thiếu thốn. Tối ngủ không có màn, không có chiếu, mỗi người tự tìm một lùm cây kín đáo "chém vè", sáng dậy phải vuốt lại cây cỏ để xóa dấu vết. Ăn uống hàng ngày dựa vào sự giúp đỡ của dân cơ sở cách mạng; mỗi lần xuống xã công tác phải xin gạo, muối mang về. Tiểu đội hoạt động phân tán vào ban đêm, ban ngày trở về căn cứ (trong rừng) nghỉ ngơi và học tập. Sau "đồng khởi" ít lâu, Mỹ - ngụy lại ráo riết củng cố lại guồng máy kìm kẹp, ngoài hệ thống chính quyền các tổ chức phản động như: thanh niên cộng hòa, phụ nữ liên đới, ngũ gia liên bảo... lại tích cực hoạt động. Chúng dùng biện pháp cưỡng bức và lừa phỉnh buộc mọi người phải theo dõi lẫn nhau.
Ban đêm nếu có người lạ vào nhà phải hô hoán và đánh mõ báo động, ngày hôm sau phải báo cáo với ấp trưởng, nếu không tự báo để người khác cáo giác thì khó tránh khỏi bị bắt bớ tù tội.
Một lần giữa đêm mưa tầm tã, một tổ của tiểu đội địa phương quân về xã Sóc Sơn xây dựng cơ sở. Anh em vào nhà ông Năm Tảng, chú ruột của Ba Trung.
Vừa nghe thấy tiếng chó sủa ỏ trước sân, ông Năm đã vùng dậy gõ mõ báo động.
Ba Trung vào, gọi qua khe cửa:
- Chú Năm... chú Năm con là thằng Tòng đây.
Có tiếng thằng nhỏ con ông Năm Tảng:
- Ba ơi! ... Anh Ba về đó... Ba ơi! Anh Ba về.
Tiếng mõ rộ lên một hồi nữa, ông Tảng mới quẳng cái dùi xuống đất, rồi nhón chân bước ra, nhìn qua khe cửa.
Ba Trung gọi một lần nữa:
- Chú Năm... con là thằng Tòng đây. Chú không tiếp con, con hết gạo rồi con sẽ chết đói mất thôi.
Ông Năm Tảng khẽ mở cửa, vừa nói được hai tiếng "thằng Ba...” ông đã khóc nấc lên:
- Thằng Ba đấy ư... Ba con chết, chú không làm sao mà tới được...
Ở trong nhà, bà Năm Tảng vội vã xúc hai túi gạo và bọc một bọc muối, mang tới dúi vào tay Ba Trung. Bà Năm sợ hãi nói không ra hơi:
- Đi đi con... ở đây lâu nguy hiểm lắm.
Năm Biên nói với ông Năm Tảng:
- Chú Năm... chú xem ở đây những ai thương Việt Minh, những ai trung thành với quốc gia. Chú giúp chúng con việc này.
Ông Năm Tảng nói gạt đi:
- Tôi không dám làm... tôi xin các ông. Anh ruột tôi chết, sợ liên quan với các ông tôi không dám tới...
Chờ cho Năm Biên đứng tách ra vài bước, ông Năm Tảng nói nhỏ với Ba Trung:
- Thằng Hên nó ác lắm. Thôi mày đi cũng như tao đi.
Vài đêm sau tổ của Ba Trung móc nối được với các ông Ngô Văn Phú, ông Nguyễn Văn Rớt cũng là người cùng ấp. Ông Rớt móc nối ông Năm Tảng trở thành cơ sở tốt của xã. Cơ sở đó đã phát triển rất nhanh. Tư Thành mười tám tuổi con trai ông Năm Tảng đã trở thành một cán bộ đoàn tích cực, chỉ trong khoảng năm sáu tháng Tư Thành đã tổ chức được ba mươi thanh niên vào đoàn. Số đoàn viên ấy đã tuyển vào bộ đội và cơ quan huyện được hai mươi người. | |
Logged
|
|
|
|