Bài viết

Vị tướng Anh hùng và ký ức những ngày “chia lửa”

Từng là chiến sĩ công an điều phối giao thông cho các đoàn xe của quân đội hành quân vào chiến trường trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt; rồi làm trinh sát chống gián điệp, phản động tại các vùng giáp biên trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía bắc…, trong ký ức nguyên Cục trưởng Cục Ngoại tuyến - Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đào Trọng Hùng có cả quá khứ hào hùng của thời chiến trận cùng những vinh quang thời bình khi ông dẫn dắt đồng đội phá nhiều chuyên án

Lạng Sơn24/01/2026KIM THOA (Doàn phường Tam Thanh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Đêm nay gần như là đêm cuối cùng của con còn sống ở Hà Nội trong những ngày chờ đợi…Con biết và rất hiểu việc của con sẽ làm ngày mai không phải đơn giản mà vô cùng khó khăn, gian khổ, kể cả nguy hiểm đến tính mạng nhưng điều đó không làm con sợ hãi, lùi bước mà chỉ tăng thêm nghị lực…”.

Đó là những dòng thư viết vội của Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đào Trọng Hùng khi mới 21 tuổi gửi về cho gia đình, khi biết ngày mai sẽ lên đường hành quân chi viện cho chiến trường miền nam mà không thể về để tạm biệt gia đình.

Đọc thư khó có thể tin được đây là lá thư của chàng trai mới 21 tuổi, chưa mấy trải sự đời mà ngùn ngụt ý chí và lý tưởng, sẵn sàng dấn thân, sẵn sàng chấp nhận thử thách, chấp nhận hy sinh vì độc lập, thống nhất đất nước, vì lợi ích chung của dân tộc.

Dù biết là khó khăn, biết là gian khổ, biết là đi nhưng chưa chắc đã hẹn được ngày về, ở tuổi 21, tuổi đẹp nhất của cuộc đời ông đã sớm nhận ra chân lý “không có hạnh phúc nào bằng được đứng trên trận tuyến đánh quân thù, không có vinh dự nào bằng được đánh thắng giặc Mỹ xâm lược, bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc”. Có lẽ chính vì vậy mà trong không khí sục sôi của cả nước ra trận “Xẻ dọc Trường Sơn, đi cứu nước”, Đào Trọng Hùng cũng như các đồng đội là hàng vạn chiến sĩ công an lúc bấy giờ sẵn sàng đi “chia lửa” quyết hiến dâng, thanh xuân, tuổi trẻ, chiến đấu vì lý tưởng và sự thôi thúc của con tim mà không một chút do dự.

“Là thế hệ thanh niên sinh ra trong thời chiến, tôi nghĩ là quyết định của tôi lúc đó cũng hết sức bình thường, không có gì đặc biệt”. Khi được hỏi lý do tại sao mới 21 tuổi mà ông lại quyết tâm và dám dấn thân như vậy, ông chỉ trả lời khiêm nhường và giản dị như chính con người ông vậy.

Ở cái tuổi “thất thập cổ lai hy”, con cháu đề huề, nhưng dường như thời gian đang bỏ quên người chiến sĩ an ninh giải phóng năm xưa, trông ông trẻ hơn so với tuổi. Ông bảo “có lẽ vì do thói quen của chất lính năm xưa, sống đơn giản, mộc mạc khiến ông luôn an yên, thanh thản với cuộc sống hằng ngày”.

“…Chỉ còn một ngày một đêm nữa thôi con sẽ rời xa nơi này để đi vào một mảnh đất xa xôi, nơi đấy chiến sự đang diễn ra ác liệt… Nhưng chính nơi đất mới, mới là nơi thử thách để chính con thấy rõ con hơn cũng như mọi người thấy rõ con hơn... Cuộc chiến đấu mới sẽ làm cho con trưởng thành hơn về mọi mặt, sẽ làm cho con vững vàng hơn trong cuộc sống... Con dám nghĩ đến những điều bất hạnh, dám nghĩ đến sự hy sinh nhưng con rất hiểu sự cần thiết của sự hy sinh đó…”.

Bức thư được cha ông là cụ Đào Trọng Hằng cất giữ như báu vật. Thỉnh thoảng nhớ con, cụ lại mang ra đọc và để dạy bảo các con, các cháu sau này. Bức thư nay đã trở thành kỷ vật, được lưu giữ trong Bảo tàng Công an nhân dân, trở thành tài sản, di sản chung vô giá của dân tộc.

Những nét chữ cũng đã nhòe theo thời gian nhưng từng dòng, từng chữ dường như đã được ông khắc trọn trong tim. Ông bảo “thường ngày mình chẳng mấy khi thể hiện tình cảm, đi công tác xa nhà cũng ít khi viết thư, chỉ có lần này khi nhận lệnh vào nam do thời gian gấp không được về qua nhà nên viết vội vào quyển sổ và nhờ gửi về cho gia đình”.

Bức thư là kết quả của cả đêm không ngủ, mỗi dòng viết ra chất chứa bao nỗi niềm và tình cảm dồn nén mà ngày thường ông không dễ gì cất lên được. Chỉ khi đối mặt giữa sự sống và cái chết, những tình cảm vốn được cất giấu sâu thẳm trong tim, dồn nén bao ngày mới bật lên thành những lời chất chứa thương yêu và nhiều quyết tâm đến như vậy.

Đi học xa gia đình từ lúc 17 tuổi, lại là con lớn trong gia đình đông anh em. Bố bận việc nhà nước, mọi việc trong gia đình hầu như đều do người mẹ tảo tần gánh vác. Vì thế khi ra đi ông vẫn đau đáu vì “Gia đình khó khăn, chưa đỡ đần được gì cho cha mẹ, tôi lại phải vào chiến trường không biết sống chết ra sao nên nỗi day dứt lớn nhất của tôi lúc đó cũng chính là mẹ”. Có lẽ vì thế mà trong bức thư viết vội ông nhắc tới đấng sinh thành với lòng kính thương và biết ơn vô hạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Vị tướng Anh hùng và ký ức những ngày “chia lửa” | Câu chuyện thời hoa lửa