Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

VỊ TƯỚNG "BÁM THẮT LƯNG ĐỊCH" CÁI ÔM ẤM ÁP GIỮA CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM - NGUYỄN CHÍ THANH

Câu chuyện xúc động về Đại tướng Nguyễn Chí Thanh—vị tướng của nhân dân với phong cách sâu sát, kiên cường và câu nói lịch sử "Nắm thắt lưng địch mà đánh" —đã tiếp thêm sức mạnh cho hàng vạn chiến sĩ miền Nam trong những năm tháng khốc liệt nhất.

Tuyên Quang14/08/2026Xã An Châu (Đoàn xã An Châu)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
VỊ TƯỚNG "BÁM THẮT LƯNG ĐỊCH" CÁI ÔM ẤM ÁP GIỮA CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM - NGUYỄN CHÍ THANH

Năm 1964, giữa lúc chiến tranh ở miền Nam bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt khi đế quốc Mỹ trực tiếp đưa quân can thiệp, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh nhận lệnh của Bộ Chính trị vào miền Nam, trực tiếp đảm nhiệm cương vị Bí thư Trung ương Cục, Bí thư Quân ủy Miền.

Khác với hình ảnh một vị tướng xa rời thực địa, Đại tướng xuất hiện ở chiến trường gian khổ với bộ quần áo bà ba đen đơn sơ, chiếc khăn rằn quấn cổ và đôi dép cao su đã mòn gót. Ông không ngồi yên trong căn hầm chỉ huy kiên cố mà chọn cách lội bùn, vượt suối để đến tận từng đại đội, từng hầm pháo, trò chuyện và lắng nghe tâm tư của từng người lính.

Thời điểm đó, trước sức mạnh hỏa lực, máy bay và xe tăng tân tiến của quân đội Mỹ, không ít cán bộ, chiến sĩ dấy lên mối trăn trở: "Làm sao để đánh thắng một kẻ thù nguy hiểm và hiện đại đến thế?"

Sau nhiều ngày trực tiếp quan sát các trận đánh thực tế và nghiên cứu lối tác chiến của địch, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đã đưa ra một tư tưởng quân sự độc đáo, ngắn gọn nhưng đầy bản lĩnh. Trong một cuộc họp cán bộ chiến trường giữa rừng già miền Đông Nam Bộ, ông vỗ mạnh tay xuống bàn, ánh mắt cương nghị cất lời:

"Mỹ giàu, Mỹ mạnh nhưng Mỹ có điểm yếu của Mỹ. Chúng nó sợ đánh gần! Chúng ta không có hỏa lực mạnh như chúng, nhưng chúng ta có lòng dũng cảm. Phương châm của chúng ta là: Nắm thắt lưng địch mà đánh!"

Khẩu hiệu "Nắm thắt lưng địch mà đánh" đã ngay lập tức trở thành kim chỉ nam tác chiến của quân và dân miền Nam. Đánh sát, áp đảo ở cự ly gần làm cho pháo binh và không quân hiện đại của địch trở nên vô hiệu vì sợ đánh trúng quân mình. Tư tưởng ấy không chỉ giải phóng tư tưởng lo sợ cho các chiến sĩ, mà còn tạo nên những chiến thắng vang dội tại Bình Giã, Ba Gia, Núi Thành, Plei Me…

Không chỉ là một nhà chiến lược đại tài, "Anh Thanh" (tên gọi thân thương mà đồng chí, đồng đội dành cho ông) còn là một người anh vô cùng ấm áp. Đêm đêm bên bếp lửa củi rừng, ông lại cùng ăn cơm rau rừng, chia sẻ từng điếu thuốc lá, từng củ sắn luộc với các chiến sĩ trẻ. Ông ghi nhớ tên từng chiến sĩ lập công, ân cần hỏi thăm về gia đình, quê hương của họ.

Mùa hè năm 1967, sau khi hoàn thành việc xây dựng kế hoạch chiến lược cho chiến trường miền Nam, Đại tướng ra Hà Nội báo cáo với Bác Hồ và Bộ Chính trị. Nhưng thật đau xót, trước ngày trở lại miền Nam ruột thịt, một cơn đau tim đột ngột đã lấy đi người con ưu tú của dân tộc vào ngày 6 tháng 7 năm 1967.

Dù Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đã đi xa trước ngày đất nước trọn niềm vui, nhưng hình ảnh "Vị tướng nông dân" với nụ cười rạng rỡ, tinh thần "bám thắt lưng địch" và tình thương bao la dành cho đồng đội vẫn luôn thắp sáng ngọn lửa anh hùng trong lòng nhiều thế hệ cán bộ, chiến sĩ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn