VỊ TƯỚNG BIẾT KẾT HỢP TIẾN CÔNG VÀ PHÒNG THỦ
Câu chuyện về chiến lược hai bước của Lý Thường Kiệt: chủ động tiến công rồi nhanh chóng chuyển sang phòng thủ.
Điểm đặc biệt trong nghệ thuật quân sự của Lý Thường Kiệt là ông không chỉ giỏi tấn công hay phòng thủ.
Ông biết kết hợp cả hai.
Năm 1075, khi nhận thấy nhà Tống chuẩn bị lực lượng ở biên giới, Lý Thường Kiệt chủ động tiến quân sang đất Tống.
Đây là một cuộc tiến công có mục tiêu rõ ràng.
Ông đánh vào các căn cứ quan trọng nhằm phá khả năng chuẩn bị chiến tranh của đối phương.
Sau khi hoàn thành mục tiêu, quân Đại Việt rút về.
Đây là lúc chiến lược chuyển sang giai đoạn thứ hai.
Lý Thường Kiệt biết rằng nhà Tống sẽ phản công.
Vì vậy, ông nhanh chóng xây dựng phòng tuyến.
Sông Như Nguyệt trở thành trung tâm của hệ thống phòng thủ.
Khi quân Tống tiến xuống, quân Đại Việt đã ở trong trạng thái sẵn sàng.
Đây là sự khác biệt giữa chủ động chiến lược và bị động chiến thuật.
Lý Thường Kiệt không để đối phương quyết định hoàn toàn cách thức cuộc chiến diễn ra.
Ông buộc quân Tống phải hành động theo thế trận mà Đại Việt đã chuẩn bị.
Cuộc chiến kéo dài.
Quân Tống không thể dễ dàng vượt qua phòng tuyến.
Trong khi đó, quân Đại Việt tận dụng thời gian để củng cố lực lượng.
Cuối cùng, quân Tống rút lui.
Nhìn toàn bộ cuộc chiến, có thể thấy Lý Thường Kiệt đã tính toán từ trước.
Ông không coi cuộc tiến công năm 1075 là mục tiêu cuối cùng.
Đó chỉ là bước đầu để tạo ra một thế trận thuận lợi cho Đại Việt.
Sau đó, phòng thủ là bước tiếp theo.
Cách đánh này cho thấy tư duy chiến lược rất cao.
Một vị tướng không chỉ nhìn vào một trận đánh.
Ông phải nhìn thấy cuộc chiến trong tổng thể.
Lý Thường Kiệt đã làm được điều đó.
Đó cũng là lý do cuộc kháng chiến chống Tống thời Lý trở thành một trong những chiến thắng quân sự quan trọng của lịch sử Việt Nam.
Tên tuổi Lý Thường Kiệt gắn liền với nghệ thuật chủ động.
Chủ động đánh trước khi đối phương mạnh.
Chủ động chọn địa hình.
Chủ động tổ chức phòng thủ.
Và chủ động quyết định thời điểm kết thúc chiến tranh.


