Vị Tướng Của Nhân Dân, Kỳ Tích Chấn Động Toàn Thế Giới
Võ Nguyên Giáp, người học trò xuất sắc và kính yêu của Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị tướng lừng danh chưa từng qua bất kỳ trường lớp quân sự nước ngoài nào. Từ một giáo sư lịch sử với tấm lòng đau đáu nhìn non sông chìm trong khói lửa, ông đã bước vào con đường cách mạng với niềm tin sắt đá: “Chúng ta không có trường lớp quân sự, nhưng chúng ta có nhân dân, có chính nghĩa, có lòng yêu nước. Đó là trường đại học vĩ đại nhất, là vũ khí mạnh nhất trên trái đất!”.
Khi thực dân Pháp quay lại xâm lược, với quân đội được trang bị hiện đại, kinh nghiệm chiến đấu khắp năm châu, căn cứ kiên cố và số lượng áp đảo, nhiều người đã lo lắng. Nhưng Đại tướng vẫn vững vàng như núi cao: “Chúng ta yếu về vũ khí, nhưng chúng ta mạnh hơn địch ở điểm này: chiến tranh này là chiến tranh của toàn dân. Mỗi người dân đều là một chiến sĩ, mỗi ngôi làng đều là một pháo đài. Đó là sức mạnh không gì đánh bại được!”. Ông cùng cán bộ, chiến sĩ băng rừng, lội suối, chia sẻ từng bát cơm, tấm chăn, hiểu rõ từng suy nghĩ, từng gian khó của người chiến sĩ bình thường. Và chính từ lòng dân, từ sự gắn bó máu thịt ấy, ông đã vạch ra những đường lối quân sự thần minh: đánh du kích, bao vây, chia cắt, tập trung lực lượng vào điểm yếu của địch, khiến kẻ thù hùng mạnh cũng phải chạy loạn.
Đỉnh cao trí tuệ và ý chí của Đại tướng chính là chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Trên cao nguyên Mường Thanh, Pháp dựng thành trì kiên cố, tự xưng là “thành trì bất khả xâm phạm”, tin chắc sẽ nghiền nát quân ta chỉ trong một thời gian ngắn. Sau bao ngày đêm cân nhắc, nghiên cứu địa hình, so sánh lực lượng đến từng chi tiết nhỏ nhất, Đại tướng đã ra quyết định lịch sử: chuyển từ “đánh nhanh thắng nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”. Quyết định ấy, đòi hỏi lòng dũng cảm và sự tỉnh táo phi thường, đã thay đổi hoàn toàn cục diện chiến tranh. Quân ta kéo bao vây, chia cắt địch, biến ưu thế vũ khí và địa hình của đối phương thành thế bất lợi. Khi lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries, cả thế giới đều kinh ngạc – một dân tộc vốn bị xem là yếu kém, đã đánh bại một cường quốc thực dân hùng mạnh nhất lúc bấy giờ. Đó là kỳ tích làm rung chuyển địa cầu, là niềm tự hào muôn đời của dân tộc Việt Nam.
Đến kháng chiến chống Mỹ, dù tuổi đã cao, sức khỏe giảm sút, Đại tướng vẫn đứng ở tuyến đầu, dẫn dắt quân và dân đi qua những ngày gian khổ nhất. Bom đạn kẻ thù trút xuống khắp đất nước, nhưng ông vẫn bình tĩnh, sáng suốt chỉ huy, luôn tin tưởng vào sức mạnh của toàn dân đoàn kết. Ông luôn nhắc nhở mọi người: “Chiến thắng này không phải của riêng tôi, không phải của bất kỳ cá nhân nào. Chiến thắng là máu thịt, mồ hôi và sự hy sinh của hàng triệu người con Việt Nam, của cả dân tộc ta đoàn kết như một khối. Không có nhân dân, thì không có bất kỳ chiến thắng nào!”.
Khi hòa bình đến, Đại tướng vẫn sống một cuộc đời giản dị, gần gũi nhân dân đến trọn những ngày cuối cùng. Ông không bao giờ nhận công lao về riêng mình, mà luôn trao cho Chủ tịch Hồ Chí Minh, cho Đảng, cho toàn dân. Tên tuổi Võ Nguyên Giáp không chỉ gắn với những chiến thắng vang dội chấn động thế giới, mà đã trở thành biểu tượng của trí tuệ Việt Nam, của lòng trung thành với Tổ quốc, và sự gắn bó máu thịt với nhân dân. Ông là ngọn lửa thời hoa lửa rực sáng, soi đường cho mọi thế hệ con cháu hiểu rõ một chân lý muôn đời: khi có chính nghĩa, có lòng dân, có sự đoàn kết và ý chí kiên cường, thì dân tộc yếu cũng có thể đánh bại kẻ thù mạnh nhất trên trái đất!



