Vị tướng của nhân dân và hòa bình
Trong lịch sử quân sự thế giới thế kỷ XX, có một cái tên luôn được nhắc đến với sự kính trọng sâu sắc từ cả bạn bè quốc tế lẫn những đối thủ bên kia chiến tuyến: Võ Nguyên Giáp. Không chỉ là một thiên tài quân sự, ông còn là biểu tượng rực rỡ của ý chí tự lực tự cường và tinh thần nhân văn cao cả của dân tộc Việt Nam.
Xuất thân là một thầy giáo dạy Sử, ông bước vào con đường binh nghiệp không qua bất kỳ một trường lớp đào tạo quân sự chính quy nào. Thế nhưng, bằng trí tuệ mẫn tiệp và lòng yêu nước nồng nàn, "vị tướng không quân hàm" ấy đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh tin tưởng trao quyền chỉ huy quân đội. Từ 34 chiến sĩ đầu tiên của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân, ông đã rèn luyện và chèo lái con thuyền quân đội lớn mạnh thần tốc, làm nên những kỳ tích chấn động địa cầu.Dấu son chói lọi nhất trong sự nghiệp của ông chính là chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954. Quyết định thay đổi phương châm từ "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc" của ông đã được coi là một quyết định lịch sử, thể hiện bản lĩnh của một nhà cầm quân luôn đặt sinh mạng của chiến sĩ lên hàng đầu. Dưới sự chỉ huy của ông, một quân đội non trẻ với vũ khí thô sơ đã đánh bại một đế quốc hùng mạnh, buộc thế giới phải nhìn nhận lại sức mạnh của lòng dân Việt Nam.Xuyên suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, Đại tướng luôn xuất hiện với hình ảnh một vị chỉ huy điềm tĩnh, quyết đoán nhưng vô cùng giản dị. Ông không chỉ đánh giặc bằng chiến lược, mà còn đánh bằng "nhân tâm". Đối với các chiến sĩ, ông không chỉ là vị chỉ huy tối cao mà còn là người anh, người cha thân thương. Khẩu hiệu "Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa" trong chiến dịch mùa xuân năm 1975 chính là mệnh lệnh trái tim, thúc giục quân ta tiến về giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.Khi hòa bình lập lại, dù ở cương vị nào, Đại tướng vẫn luôn đau đáu với vận mệnh của quốc gia và đời sống của nhân dân. Ngôi nhà tại số 30 Hoàng Diệu luôn rộng mở đón tiếp những người cựu binh, những em nhỏ và cả những vị khách quốc tế đến để chiêm ngưỡng một nhân cách lớn.Ngày ông ra đi, hàng triệu dòng người đã đẫm lệ tiễn đưa ông về với đất mẹ Quảng Bình. Sự ra đi ấy không phải là kết thúc, mà là sự hóa thân vào hồn thiêng sông núi. Đại tướng Võ Nguyên Giáp mãi mãi là một pho sử sống, một ngọn hải đăng soi sáng tinh thần yêu nước và khát vọng hòa bình cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



