Vị tướng giữa rừng sâu
Đêm xuống rất nhanh trên những cánh rừng Việt Bắc.

Mới chiều thôi, những vạt nắng cuối ngày còn len qua tán cây, rắc những đốm vàng lên con đường mòn quanh co. Vậy mà chỉ một lát sau, núi rừng đã chìm trong một màu đen đặc quánh. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng suối chảy dưới chân đèo. Thỉnh thoảng, từ một nơi rất xa vọng lại tiếng chim rừng khiến người ta bất giác dừng bước.
Trong một căn lán nhỏ nép dưới những thân cây cổ thụ, một người đàn ông đang ngồi bên ngọn đèn dầu.
Ông mặc bộ quần áo đã bạc màu vì sương gió. Trên chiếc bàn gỗ trước mặt là một tấm bản đồ được trải phẳng, bên cạnh có vài cuốn sổ tay và những mẩu giấy ghi chằng chịt chữ. Ánh đèn vàng nhạt soi lên khuôn mặt gầy, đôi mắt trầm tĩnh nhưng sáng và sắc.
Đó là vị tướng mà những người lính trong căn cứ vẫn thường gọi bằng hai tiếng thân thuộc: Anh Văn.
Đêm ấy, ông chưa ngủ.
Ngoài cửa lán, một chiến sĩ trẻ bước vào, trên vai còn vương những giọt nước mưa.
— Báo cáo anh, đường phía trước đã bị sạt. Đoàn vận tải có thể phải dừng lại.
Vị tướng ngẩng lên.
— Có ai bị thương không?
— Dạ không. Nhưng lương thực chưa thể chuyển tiếp.
Ông im lặng một lát rồi đứng dậy.
— Tôi đi xem.
Người chiến sĩ giật mình:
— Trời tối rồi, đường núi lại trơn. Anh cứ để chúng tôi xử lý.
Ông mỉm cười:
— Nếu người lính của mình có thể đi được thì tôi cũng đi được.
Hai người bước ra khỏi lán.
Rừng Việt Bắc ban đêm sâu hun hút. Con đường đất sau cơn mưa nhão thành bùn. Có những đoạn phải bám vào rễ cây mới khỏi trượt xuống vực. Nhưng vị tướng vẫn đi phía trước, chiếc đèn pin nhỏ trong tay chỉ đủ soi một khoảng đất ngay trước mũi giày.
Đến nơi, ông nhìn thấy cả một vạt đất đá đổ xuống chắn ngang đường.
Mấy chiến sĩ đang hì hục đào bới.
Ông không nói gì, chỉ cởi chiếc áo khoác ngoài đặt lên một thân cây rồi cúi xuống nhặt chiếc xẻng.
— Anh!
Người chiến sĩ trẻ vội ngăn lại.
— Đây là việc của chúng tôi.
Vị tướng nhìn anh:
— Việc của chúng ta.
Một câu nói rất ngắn.
Nhưng trong màn đêm của núi rừng, nó khiến những người lính đứng quanh bỗng thấy ấm lòng.
Họ cùng nhau đào đất.
Mưa lại bắt đầu rơi.
Nước mưa chảy xuống mặt, xuống cổ áo, hòa với bùn đất. Không ai để ý. Sau gần hai giờ, một lối nhỏ cuối cùng cũng được mở ra.
Khi quay về lán, trời đã gần sáng.
Phía chân trời bắt đầu ửng lên một vệt sáng nhạt.
Người chiến sĩ trẻ đi cạnh ông, im lặng hồi lâu rồi hỏi:
— Anh không sợ sao?
— Sợ điều gì?
— Rừng sâu. Đường núi. Bom đạn... Và cả những ngày phía trước.
Vị tướng dừng bước.
Trước mắt ông, rừng cây đang dần hiện ra trong ánh bình minh. Những giọt nước còn đọng trên lá long lanh như những hạt ngọc nhỏ.
Ông nói chậm rãi:
— Người lính nào cũng có lúc sợ. Nhưng chúng ta không được để nỗi sợ quyết định mình phải làm gì.
Người chiến sĩ trẻ nhìn ông.
Vị tướng lại bước đi.
Dáng ông khuất dần sau những thân cây.
Ngày hôm ấy, đoàn xe tiếp tục lên đường.
Rừng Việt Bắc vẫn xanh thẳm. Những con đường nhỏ vẫn quanh co giữa núi. Những căn lán đơn sơ vẫn ẩn mình dưới tán cây. Và giữa nơi tưởng như chỉ có tiếng suối, tiếng gió và tiếng lá rừng, những con người bình dị vẫn âm thầm làm nên những điều lớn lao.
Nhiều năm sau, người chiến sĩ trẻ vẫn nhớ mãi đêm ấy.
Anh không nhớ vị tướng đã nói bao nhiêu điều.
Anh chỉ nhớ một câu:
“Việc của chúng ta.”
Bởi trong những năm tháng gian khó nhất, có lẽ sức mạnh của một vị tướng không chỉ nằm ở những mệnh lệnh trên bản đồ.
Mà còn ở việc ông sẵn sàng bước xuống con đường bùn đất, đi giữa rừng sâu cùng những người lính của mình.



