Vị tướng không chỉ biết cầm gươm
Có một điều khiến Tô Hiến Thành khác với hình ảnh quen thuộc của một võ tướng. Ông không chỉ quan tâm đến quân đội. Ông còn đặc biệt chú ý đến việc học và việc dùng người. Năm 1156, ông tâu xin vua Lý Anh Tông lập đền thờ Khổng Tử ở phía nam Hoàng thành Thăng Long.
Đề nghị ấy cho thấy ông nhìn thấy mối liên hệ giữa việc trị nước và việc đào tạo người tài.
Một quốc gia muốn mạnh không thể chỉ có những đạo quân thiện chiến.
Triều đình cũng cần những người có học thức và khả năng đảm nhiệm công việc chính sự.
Vì thế, Tô Hiến Thành còn đề nghị thay đổi cách thi cử để tìm kiếm người có thực tài.
Ông không chỉ đứng trước quân sĩ với vai trò một vị tướng.
Ông còn xuất hiện trong triều đình với tư cách một người làm chính trị.
Ở ông, việc “văn” và “võ” không tách rời nhau.
Khi biên giới có biến, ông có thể cầm quân.
Khi đất nước cần người tài, ông quan tâm đến việc học.
Khi quân đội cần chỉnh đốn, ông lo việc luyện quân và tuyển chọn tướng hiệu.
Đó là lý do sử liệu thường nhắc đến ông như một người văn võ toàn tài.
Điều đáng chú ý là những việc ông làm không chỉ đem lại kết quả trước mắt.
Một trận đánh thắng có thể đem lại bình yên trong một thời gian.
Nhưng một quân đội được tổ chức tốt có thể bảo vệ đất nước lâu dài.
Một nền học tập được chú trọng có thể tạo ra những người giúp nước về sau.
Vì thế, di sản của Tô Hiến Thành không chỉ nằm trên chiến trường.
Nó còn nằm trong cách ông nghĩ về sức mạnh của một quốc gia.



