VỊ TƯỚNG KỸ SƯ VÀ NHỮNG KHẨU SÚNG LÀM TỪ RỪNG SÂU
Nếu chiến thắng ngoài mặt trận là khúc ca khải hoàn, thì vũ khí chính là linh hồn của những trận đánh đó. Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, giữa muôn vàn thiếu thốn của núi rừng Việt Bắc, có một kỹ sư tài ba đã biến những thứ tưởng chừng thô sơ thành những vũ khí làm bạt vía quân thù: Giáo sư, Thiếu tướng Trần Đại Nghĩa.
Nếu chiến thắng ngoài mặt trận là khúc ca khải hoàn, thì vũ khí chính là linh hồn của những trận đánh đó. Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, giữa muôn vàn thiếu thốn của núi rừng Việt Bắc, có một kỹ sư tài ba đã biến những thứ tưởng chừng thô sơ thành những vũ khí làm bạt vía quân thù: Giáo sư, Thiếu tướng Trần Đại Nghĩa.
Năm 1946, kỹ sư Phạm Quang Lễ khi ấy đang làm việc tại Pháp với mức lương tương đương hàng chục lạng vàng mỗi tháng. Thế nhưng, nghe theo tiếng gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ông đã từ bỏ mọi vinh hoa phú quý, mang theo trí tuệ và hàng tấn tài liệu kỹ thuật bí mật trở về nước. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đặt cho ông một cái tên mới: Trần Đại Nghĩa, mang hàm ý làm việc đại nghĩa vì nước vì dân.
Với tư duy sắc bén của một người làm kỹ thuật, Trần Đại Nghĩa đã biến những khu rừng rậm rạp thành công xưởng chế tạo vũ khí. Bất chấp sự thiếu thốn trầm trọng về máy móc và nguyên vật liệu, ông cùng các cộng sự đã nghiên cứu và chế tạo thành công súng Bazooka, đạn bay, và đặc biệt là súng không giật (SKZ) - thứ vũ khí có sức công phá khủng khiếp xuyên thủng những lớp bê tông cốt thép dày đặc của các lô cốt giặc.
Những sáng chế kỹ thuật của ông không chỉ giải quyết bài toán thiếu hụt vũ khí hạng nặng cho bộ đội ta mà còn khiến quân đội Pháp bàng hoàng, không hiểu vì sao những người lính du kích áo vải lại có thể sở hữu hỏa lực đáng sợ đến thế. Trần Đại Nghĩa chính là biểu tượng chói sáng của người trí thức yêu nước, dùng khoa học kỹ thuật để phụng sự nền độc lập của nước nhà.



