Bài viết

"VỊ TƯỚNG MANG ÁO VẢI ĐÁNH PHÁP" – TRƯƠNG ĐỊNH

Nguyễn Phương Thảo

Quảng Ngãi28/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khước từ lệnh bãi binh của triều đình Huế để ở lại cùng nhân dân Nam Bộ chống giặc, vị anh hùng áo vải đã viết nên bản anh hùng ca bất khuất của vùng đất Nam Kỳ.

Trương Định (1820 – 1864), quê tại huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi, nhưng sự nghiệp lẫy lừng của ông lại gắn liền với vùng đất Gò Công (Tiền Giang). Ông là lãnh tụ nghĩa quân chống thực dân Pháp nổi tiếng nhất ở Nam Kỳ trong giai đoạn đầu khi giặc xâm lược nước ta.

Năm 1859, khi quân Pháp chiếm thành Gia Định, Trương Định đã chiêu mộ đồn điền binh dấy binh chống trả. Ông tổ chức trận địa du kích hiểm hóc tại vùng Tân Hòa - Gò Công, gây cho giặc Pháp nhiều tổn thất nặng nề. Năm 1862, triều đình nhà Nguyễn ký Hiệp ước Nhâm Tuất nhượng 3 tỉnh miền Đông cho Pháp và lệnh cho Trương Định phải bãi binh, đi nhận chức ở An Giang. Đứng trước sự lựa chọn sinh tử giữa lệnh vua và nguyện vọng cứu nước của dân, ông đã chọn ở lại cùng nhân dân, nhận danh hiệu "Bình Tây Đại nguyên帥" do nhân dân suy tôn.

Ông tiếp tục lãnh đạo nghĩa quân chiến đấu kiên cường cho đến khi bị tập kích do có kẻ phản bội. Thà chết chứ không để rơi vào tay giặc, Trương Định đã rút gươm tự sát tại chiến trường Tân Hòa để giữ trọn khí tiết.

Ý nghĩa hành động và bài học từ thế hệ cha ông:

Quyết định "sống chết cùng nhân dân" của Trương Định là biểu tượng cao đẹp cho lòng yêu nước vượt lên trên tư tưởng trung quân mù quáng. Bài học ông gửi lại chính là bài học về lòng trung thành với nhân dân, tinh thần kiên cường chống ngoại xâm và sự dũng cảm gánh vác sứ mệnh lịch sử trong những thời khắc đen tối nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
"VỊ TƯỚNG MANG ÁO VẢI ĐÁNH PHÁP" – TRƯƠNG ĐỊNH | Câu chuyện thời hoa lửa