Vị tướng mang trái tim của đất mẹ
Dù đã đi qua những trận đánh chấn động địa cầu, dù đã đứng ở nơi cao nhất mà một con người có thể chạm tới, Trung tướng Phạm Tuân vẫn trở về với một dáng vẻ bình dị đến lạ kỳ. Ở ông, người ta thấy cái chất phác của một người thợ sửa máy bay năm xưa, cái khiêm nhường của một người luôn coi mình là "hạt cát" giữa đại dương công lao của đồng đội.
Ông không nói nhiều về vinh quang cá nhân. Với ông, mỗi huân chương trên ngực áo đều thấm đẫm mồ hôi của những người thợ máy âm thầm và máu của những đồng chí đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng mây trắng.
Phạm Tuân chính là bản hùng ca về sự vượt ngưỡng. Cuộc đời ông là minh chứng sống động rằng: Sức mạnh của một dân tộc không nằm ở tầm vóc của vũ khí, mà nằm ở tầm cao của ý chí. Ông đã dạy cho thế hệ sau hiểu rằng, một khi trái tim đã mang nặng tình yêu Tổ quốc, thì dù là họng súng quân thù hay khoảng cách mênh mông của vũ trụ, cũng chẳng thể nào ngăn cản được bước chân chinh phục của chúng ta.



