Vị tướng yêu rừng
Vị tướng yêu rừng
Ông yêu rừng với tấm lòng biết ơn của một người lính “Rừng che bộ đội, rừng vây quân thù”. Rừng, trong trái tim ông là người bạn, là đồng minh che chở cho đoàn quân “năm năm chín” của ông suốt 16 năm đứng vững để hàng ngày, hàng đêm vận chuyển nguồn binh lực cho cuộc chiến ở miền Nam, thống nhất đất nước. Rừng gắn bó để “Chiến trường Trường sơn” và chính ông trên cương vị Tư lệnh đã trở thành huyền thoại. Đầu những năm 90 thế kỷ trước, khi Quảng Bình mới tái lập tỉnh còn ngổn ngang trăm mối, ông đã về khảo sát rừng và chỉ đạo phát triển kinh tế. Ông có sức khỏe, đi rừng xông xáo khiến giới trẻ chúng tôi phải ráng sức mới theo được. Mỗi lần phóng viên giơ máy quay phim và máy ảnh lên ông thường thân mật nhắc nhở: Chụp tôi là phải có rừng đấy nhé. Ảnh mà không có rừng là “chết” với tôi! Ông yêu rừng, yêu cây nhưng đặc biệt không ưa cây bạch đàn và cây sắn. Ông cho rằng cây sắn là biểu tượng của đói nghèo và cây bạch đàn làm cằn hóa đất đai. Có câu chuyện vui, ông đi khảo sát và kiểm tra ý tưởng của Quảng Bình về “Vành đai rau xanh Tây Đồng Hới”. Ông Thũn là Trưởng ban Kinh tế mới của TX. Đồng Hới tháp tùng. Trước khi đi, Chủ tịch TX. Đồng Hới (giai đoạn 1995-2000) Phạm Văn Thử đã dặn, lộ trình không nên đi qua vùng có nhiều nương sắn và bạch đàn. Đoàn công tác đi khảo sát đến gần trưa thì dừng lại một bãi cỏ sạch dưới tán cây có bóng mát để nghỉ ngơi giải khát. Dưa hấu được bổ ra, một cán bộ thị xã tay cầm miếng dưa, tay chỉ lên trời nháy nháy. Một vài người nhìn lên nhịn cười: Chúng tôi đang ngồi dưới một rừng cây… bạch đàn.
Đặc phái viên Chính phủ Đồng Sỹ Nguyên năm 1992 ở miền Tây Quảng Bình.Lần ông thay mặt Thủ tướng về giải quyết một vài chuyện còn “tồn đọng” ở tỉnh ta. Hội trường có mặt gần đủ các cán bộ cốt cán của tỉnh. Ngồi cạnh tôi là kỹ sư Hoàng Viết Ái, Giám đốc Nông trường Lệ Ninh, một đơn vị kinh tế khá mạnh thời đó, lo đủ việc làm cho hơn 1.200 nông trường viên lại đang có tranh chấp với chính quyền sở tại một diện tích đất. Hoàng Viết Ái là thương binh. Ông nhập ngũ khi đang là sinh viên đại học, chiến đấu ở chiến trường B3 (Tây Nguyên), cũng nằm trên trục hành lang chiến trường Trường Sơn, ra quân với quân hàm trung sĩ. Tôi ngồi cạnh Ái, một lúc thấy anh ra ngoài hơi lâu khi “cụ” Nguyên đang “rên rỉ” về cây sắn và cây bạch đàn. Rồi đó, hội nghị chuyển sang vấn đề về 600 mẫu đất ở Lệ Ninh, vừa kịp Hoàng Viết Ái trở vào ngồi xuống. Trung tướng hỏi: Có đồng chí Giám đốc Nông trường Lệ Ninh đây không? Trung sĩ: Có tôi! (Tác phong quân nhân vẫn lưu lại ở Ái). Trung tướng: Vậy, bây giờ tôi chuyển cho anh 600 mẫu đất ấy thì anh làm gì? Trung sĩ: Dạ, báo cáo thủ trưởng, trước mắt chúng tôi sẽ trồng sắn và bạch đàn ạ. Mặc dù không khí đang nghiêm túc nhưng cả hội trường đều phá lên cười khiến vị giám đốc nông trường… ngơ ngác
Đặc phái viên Chính phủ Đồng Sỹ Nguyên năm 1992 ở miền Tây Quảng Bình.Lần ông thay mặt Thủ tướng về giải quyết một vài chuyện còn “tồn đọng” ở tỉnh ta. Hội trường có mặt gần đủ các cán bộ cốt cán của tỉnh. Ngồi cạnh tôi là kỹ sư Hoàng Viết Ái, Giám đốc Nông trường Lệ Ninh, một đơn vị kinh tế khá mạnh thời đó, lo đủ việc làm cho hơn 1.200 nông trường viên lại đang có tranh chấp với chính quyền sở tại một diện tích đất. Hoàng Viết Ái là thương binh. Ông nhập ngũ khi đang là sinh viên đại học, chiến đấu ở chiến trường B3 (Tây Nguyên), cũng nằm trên trục hành lang chiến trường Trường Sơn, ra quân với quân hàm trung sĩ. Tôi ngồi cạnh Ái, một lúc thấy anh ra ngoài hơi lâu khi “cụ” Nguyên đang “rên rỉ” về cây sắn và cây bạch đàn. Rồi đó, hội nghị chuyển sang vấn đề về 600 mẫu đất ở Lệ Ninh, vừa kịp Hoàng Viết Ái trở vào ngồi xuống. Trung tướng hỏi: Có đồng chí Giám đốc Nông trường Lệ Ninh đây không? Trung sĩ: Có tôi! (Tác phong quân nhân vẫn lưu lại ở Ái). Trung tướng: Vậy, bây giờ tôi chuyển cho anh 600 mẫu đất ấy thì anh làm gì? Trung sĩ: Dạ, báo cáo thủ trưởng, trước mắt chúng tôi sẽ trồng sắn và bạch đàn ạ. Mặc dù không khí đang nghiêm túc nhưng cả hội trường đều phá lên cười khiến vị giám đốc nông trường… ngơ ngác

