VÌ VẬY DU KÍCH VÀ CÁN BỘ XÃ XUYÊN HIỆP VỪA LÁNH CÀN, VỪA ĐÁNH ĐỊCH
Từ khi quân Mỹ đổ vào Duy Xuyên đánh vào Xuyên Hiệp (4/1966), chúng dùng lực lượng trung đoàn 5 thuỷ quân lục chiến, có lúc lên đến hàng ngàn tên ở An Hoà - Đức Dục, lữ A-mê-ri-cơn đóng ở Núi Quế, đại đội Nam Triều Tiên ở Hòn Bằng, biệt kích Mỹ ở Hòn Cóc, và quân nguy... tất cả các đội quân này ngày đêm đánh phá, càn quét liên tục qua ba mùa khô 1966, 1967, 1968 vào vùng ranh núi Xuyên Hiệp. Nhất là bọn biệt kích Mỹ tốp nọ rút đi, tốp khác đổ xuống, có khi cùng đổ xuống hai, ba nơi trong núi và hầu như ngày nào cũng có quân Mỹ đi càn, lùng sục để tìm nơi đóng cơ quan của huyện, tỉnh, khu và bộ đội chủ lực; ngăn chặn hành lang tây - đông của huyện, tỉnh đi qua xã.
Lực lượng du kích và cán bộ xã Xuyên Hiệp hàng ngày quần nhau lộn với quân Mỹ, lúc nào cũng có thể chạm súng với chúng. Vì vậy du kích và cán bộ xã Xuyên Hiệp vừa lánh càn, vừa đánh địch ngay trong núi, trong thôn, trong xã của mình bất cứ lúc nào có điều kiện.
Khi bọn biệt kích Mỹ sục sạo trong núi, nhân lúc chúng chụm lại ở hòn đá Bắt Chí, du kích thấy thuận lợi, tập kích bất ngờ nổ súng diệt tại chỗ 4 tên. Một ngày của tháng cuối năm 1966, du kích tổ chức tập kích vào chốt Hòn Cóc lần thứ hai, đánh diệt một tiểu đội lính Mỹ, phá huỷ một súng cối, thu một số đạn dược, quân trang. Tháng 3/1967 tập kích đánh bọn biệt kích Mỹ tại núi Bằng Cây Thị, diệt 4 tên, thu một máy truyền tin. Tháng 5/1967 đánh bọn Mỹ tại Cồn Mối diệt 5 tên, và còn nhiều trận khác nữa, biệt kích Mỹ vừa đổ xuống liền bị đánh.



