Cựu Thanh niên xung phong

VỊ XUYÊN – ĐÓA HOA ĐÁ BẤT TỬ TRONG LỜI KỂ CỦA ÔNG

Chiến tranh đã lùi xa, bom đạn đã thôi thét gào, nhưng em biết vết thương trong lòng những người ở lại như ông và bác Hùng thì vẫn còn mãi. Các bác nằm lại miền biên viễn không cần những mỹ từ xa hoa, sự hy sinh của các bác đã hóa thân vào chính dáng hình vững chãi của bờ cõi nước nhà, giống như những "đóa hoa đá" lặng lẽ nở giữa núi rừng....

Tuyên Quang04/06/2026Nguyễn Trần An Phú (trường TH Hợp Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12 về mang theo những cơn gió lạnh đầu đông, cũng là lúc cả nước ta cùng hướng về Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12. Vào những ngày này, ông nội em lại ngồi trầm ngâm bên tách trà bốc khói, mắt hướng về phía xa xăm. Ông bảo, cứ đến dịp này, lòng ông lại thắt lại khi nhớ về Vị Xuyên – mảnh đất biên cương khốc liệt nơi ông và các đồng đội đã từng gửi lại cả tuổi thanh xuân.

Mảnh đất "lò vôi thế kỷ" qua lời kể của ông

Ngày em còn nhỏ, ông thường kể rằng trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, Vị Xuyên là một trong những chiến trường ác liệt nhất. Ông gọi nơi ấy là “lò vôi thế kỷ”. Lúc đó em chưa hiểu vì sao lại có cái tên đáng sợ như vậy, ông liền xoa đầu em rồi giải thích:

"Ở các điểm cao như 685, 1509, 772, hay 1030, bom đạn của địch cày xới nhiều đến mức đá cũng phải nát ra thành vôi vụn đấy, cháu ạ".

Giữa lồng lộng gió ngàn và mưa bom bão đạn, hơn 4.000 chú, bác chiến sỹ đã anh dũng hy sinh. Đau lòng hơn cả, cho đến tận bây giờ, vẫn còn hơn 1.000 hài cốt của các liệt sĩ chưa được tìm thấy, các bác vẫn đang nằm lại đâu đó giữa đại ngàn xanh thẳm. Những người lính năm ấy bước vào trận chiến khi mới chỉ mười chín, đôi mươi. Các bác đã ra đi với lời thề sắt son hằn sâu vào vách đá: “Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử”.

Những giọt nước mắt ngày trở lại

Mấy hôm trước, ông em đã cùng các bác trong Hội cựu chiến binh bắt xe trở lại Hà Giang để thăm Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ông bảo, mỗi lần bước chân qua cổng nghĩa trang, thắp nén hương thơm lên các phần mộ, không gian như chùng xuống và ông lại chẳng thể cầm được nước mắt.

Ông kể cho em nghe về bác Trần Văn Hùng, một người đồng đội cũ thuộc C2 Trinh sát kỹ thuật Bộ Tham mưu Quân đoàn 2. Đứng trước hàng bia mộ thẳng tắp, bác Hùng cứ nghẹn ngào mãi:

"Về đến đây lúc nào tôi cũng rơi nước mắt, rất xúc động. Tôi cảm thấy may mắn vì vẫn còn được sống, được lập gia đình, còn đồng đội của mình phải nằm lại đây, thật sự rất thiệt thòi".

Chiến tranh đã lùi xa, bom đạn đã thôi thét gào, nhưng em biết vết thương trong lòng những người ở lại như ông và bác Hùng thì vẫn còn mãi. Các bác nằm lại miền biên viễn không cần những mỹ từ xa hoa, sự hy sinh của các bác đã hóa thân vào chính dáng hình vững chãi của bờ cõi nước nhà, giống như những "đóa hoa đá" lặng lẽ nở giữa núi rừng.

Lời hứa của đứa cháu nhỏ

Nghe câu chuyện của ông, em chợt nhận ra rằng cuộc sống thanh bình, yên vui mà em đang có hôm nay, mái trường có tiếng thầy cô giảng bài mỗi ngày không phải là điều tự nhiên có sẵn. Tất cả đều được đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu và cả tuổi trẻ của thế hệ cha ông đi trước.

Nghĩa trang Vị Xuyên giờ đây đã trở thành một "địa chỉ đỏ" thiêng liêng. Em tự hứa với lòng mình và hứa với ông: Em sẽ chăm chỉ học tập, rèn luyện thật tốt và sống có trách nhiệm hơn. Đó chính là cách thiết thực nhất để một đứa cháu nhỏ như em tri ân các anh hùng liệt sĩ, tiếp nối ký ức tự hào và giữ gìn đất nước Việt Nam thân yêu luôn hòa bình, tươi đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn