Vị Xuyên – "Lò vôi thế kỷ" và Những Linh Hồn Đá (1)
Vị Xuyên – "Lò vôi thế kỷ" và Những Linh Hồn Đá
Trong tâm khảm của chú Phan Văn Khải, mặt trận Vị Xuyên không chỉ là một địa danh địa lý, mà là một "Lò vôi thế kỷ" – nơi mà đá cũng phải tan chảy dưới sức nóng của đạn pháo. Chú kể rằng, những điểm cao như 1509, 772 hay "ngã ba cửa tử" không bao giờ vắng tiếng nổ. Có những ngày, pháo địch nã liên hồi từ sáng sớm đến tận đêm khuya, khói thuốc súng bám chặt vào da thịt, luồn lách vào từng kẽ đá, khiến bầu trời Hà Giang lúc nào cũng mang một màu xám xịt, u uất.
Chú Khải nhớ lại những trận đánh ác liệt nhất vào giai đoạn 1985-1986. Khi đó, đơn vị C9, D9 của chú phải bám trụ trong các hầm hào được khoét sâu vào lòng núi đá. Mỗi lần pháo kích dội xuống, cả ngọn núi rung chuyển như một trận động đất dữ dội. Đá từ trên đỉnh núi lăn xuống ầm ầm, bị đạn pháo nghiền nát thành những hạt bụi trắng xóa, phủ đầy lên mái tóc, quần áo của những người lính trẻ. Đó chính là lý do vì sao người ta gọi nơi đây là "lò vôi". Chú bảo: "Có những lúc anh em nhìn nhau mà không nhận ra mặt, chỉ thấy những đôi mắt rực sáng sau lớp bụi đá trắng xóa".
Điều ám ảnh chú nhất là những đêm thực hiện nhiệm vụ vận chuyển thương binh và tử sĩ. Giữa bóng tối dày đặc và tiếng pháo cầm canh, chú cùng đồng đội phải dò dẫm từng bước chân trên những lối mòn trơn trượt, cheo leo. Có những người đồng đội vừa mới ban chiều còn chia nhau điếu thuốc, đến tối đã mãi mãi nằm lại giữa khe đá lạnh lẽo. Chú Khải tâm sự, mỗi mét đất ở Vị Xuyên đều đã được tưới bằng máu và mồ hôi. Sự hy sinh ở đây không ồn ào, nó lầm lì và kiên cường như chính những rặng núi đá tai mèo. Dù bom đạn có cày nát cả sỏi đá, nhưng tinh thần của những người lính F356 vẫn không hề lay chuyển. Họ đã đứng vững như những "linh hồn đá", giữ vững biên cương cho đến ngày cuối cùng của cuộc chiến. Ký ức về "lò vôi thế kỷ" ấy là một vết sẹo lớn trong tâm hồn chú, nhưng cũng là niềm tự hào kiêu hãnh của một thời hoa lửa oanh liệt.



