”VỊ XUYÊN-MỘT THỜI TUỔI TRẺ”
Ông Nguyễn Xuân Khởi, một người lính của quê hương Thái Bình, là một khúc ca bi tráng về thời hoa lửa tại Mặt trận Vị Xuyên. Khi tuổi thanh xuân đang độ rực rỡ, ông đã gác lại bao dự định để khoác lên mình màu xanh áo lính, lên đường bảo vệ Tổ quốc vào ngày 6 tháng 3 năm 1984.
Sau khóa huấn luyện tại Chí Linh, Hải Dương, tháng 6 năm 1984, ông cùng đồng đội bước chân vào một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc: Mặt trận Vị Xuyên. Ông được biên chế vào Đại đội 7, Trung đoàn 818, Sư đoàn 314. Tại đây, ông đã trực tiếp tham gia chiến đấu, đối mặt với kẻ thù trên các điểm cao 772, 685 trong chiến dịch MB-84.
Những Ngày Tháng Sống Trong "Lò Vôi Thế Kỷ".
Tại chiến trường Vị Xuyên, ông Nguyễn Xuân Khởi đảm nhận một trọng trách, trở thành pháo thủ số 1 của khẩu 12 ly 7, vũ khí được gọi bằng cái tên The Cadet. Vai trò của ông không chỉ là vận hành khẩu pháo, mà còn là người mang sức mạnh hỏa lực, cung cấp sự chi viện kịp thời cho các đơn vị bạn trong vô số trận đánh. Những trận đánh ấy diễn ra bất kể ngày đêm, dưới làn đạn xối xả, tiếng súng không ngừng nghỉ.
Cuộc sống nơi chiến trường Vị Xuyên là một thử thách khắc nghiệt đến tận cùng. Ông nhớ lại những ngày tháng đó với những bữa ăn chỉ vọn vẻn lương khô, còn nước uống thì vô cùng khan hiếm, một sự thiếu thốn đến ám ảnh. Dù vậy, tinh thần chiến đấu của người lính vẫn sục sôi. Họ kiên cường bám trụ, phòng ngự tại các địa bàn trọng yếu như Yên Minh, Quản Bạ, giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc, bất chấp bom đạn và sự nguy hiểm luôn rình rập.
Gánh Vác Trách Nhiệm, Vượt Qua Gian Khổ.
Đến tháng 10 năm 1985, khi cuộc chiến vẫn còn căng thẳng, ông Khởi được điều chuyển sang một nhiệm vụ mới, mang tính sống còn không kém: đơn vị vận tải. Ông cùng đồng đội đảm nhận trọng trách vận chuyển vũ khí, đạn dược lên tuyến đầu và đưa những người đồng đội bị thương về tuyến sau an toàn. Đây là một công việc đầy rủi ro, bởi con đường vận tải luôn là mục tiêu của pháo binh địch. Chính trong một lần làm nhiệm vụ như thế, định mệnh đã ập đến. Ông đã bị pháo khoan bắn trượt, gây ra vết thương ở khớp vai, buộc ông phải trở về hậu cứ để điều trị.
Dù mang trên mình vết thương và nỗi đau thể xác, tinh thần của người lính không hề suy suyển. Từ tháng 5 năm 1986, ông tiếp tục đóng góp sức mình trong đơn vị kinh tế thuộc C26, E818, F314. Cuối cùng, vào ngày 10 tháng 6 năm 1987, sau những năm tháng tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc, ông Nguyễn Xuân Khởi chính thức hoàn thành nghĩa vụ quân sự, trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những ký ức không thể nào quên.
Lời Kể Còn Mãi Với Thời Gian.
Câu chuyện của ông Nguyễn Xuân Khởi không chỉ đơn thuần là hồi ức về chiến tranh, mà còn là dòng chảy của những năm tháng tuổi trẻ đã được tôi luyện trong khói lửa. Những ký ức về khẩu 12 ly 7, về vị lương khô nơi chiến trường, về vết thương nơi khớp vai – tất cả không chỉ là kỷ niệm, mà còn là minh chứng sống động về sự cống hiến, hy sinh và tinh thần bất khuất của thế hệ cha anh. Qua lời kể của ông, chúng ta không chỉ hiểu hơn về cuộc chiến tại Vị Xuyên, mà còn cảm nhận sâu sắc hơn về giá trị của hòa bình và lòng biết ơn đối với những người đã làm nên lịch sử. Câu chuyện của ông vẫn còn đây, tiếp tục lan tỏa và truyền cảm hứng, nhắc nhở thế hệ sau về một thời tuổi trẻ hào hùng đã đi vào sử sách.
Ông Nguyễn Xuân Khởi.
Lý lịch quân nhân (1984-1987).



