VỊ XUYÊN - NƠI NGƯỜI LÍNH VIẾT LÊN LỊCH SỬ BẰNG MÁU
VỊ XUYÊN - NƠI NGƯỜI LÍNH VIẾT LÊN LỊCH SỬ BẰNG MÁU
| Tôi có dịp được gặp và biết đến bác Lê Đình Thước, một người chiến sỹ từng tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên-Hà Giang, năm 1984. Hiện nay, bác sinh hoạt tại chi hội CCB thôn Nông Trường, xã Thượng Bằng La. Dáng người giản dị, giọng nói mộc mạc nhưng trong ánh mắt của bác vẫn hiện lên sự cứng cỏi của một người lính từng đi qua khói lửa chiến tranh nơi biên cương Hà Giang. |
Nhập ngũ tháng 3 năm 1984, sau gần hai tháng huấn luyện, đến ngày 28 tháng 4 năm ấy, bác khoác lên mình bộ quân phục màu xanh còn thơm mùi vải mới, chính thức trở thành người lính của đơn vị d2 – e876 – f356, thuộc Quân khu 2. Chỉ ít ngày sau, ngày mùng 3 tháng 5 năm 1984, bác cùng đồng đội hành quân lên Vị Xuyên. Con đường lên biên giới quanh co, núi đá dựng đứng, sương phủ trắng những triền đồi. Nhưng phía sau màn sương ấy là chiến trường khốc liệt mà những người lính trẻ khi ấy chưa thể hình dung hết. Khi đặt chân tới mặt trận, điều bác nhớ nhất là tiếng pháo. Trong chiến dịch MB-84, trận đánh khiến bác nhớ nhất là trận đánh lấn dũi trên Điểm cao 685 - nơi được đồng đội gọi bằng cái tên đầy ám ảnh: “lò vôi thế kỷ”. Đó là những ngày căng thẳng đến nghẹt thở. Ban ngày pháo địch bắn dồn dập, ban đêm bộ đội ta bí mật đào công sự, từng mét hào tiến dần lên phía trước. Đất ở 685 toàn đá tai mèo sắc nhọn. Mỗi nhát cuốc bật lửa tóe lên giữa đêm tối. Người lính phải vừa đào, vừa nghe tiếng pháo rít trên đầu. Nơi bác và đồng đội chiến đấu, việc dựng hầm trú ẩn gần như phải tận dụng từng khe đá của núi rừng. Hầm của bộ đội không kiên cố như sau này nhiều người hình dung. Một bên thường là vách đá tự nhiên lạnh buốt và ẩm ướt, bên còn lại các chiến sĩ chồng bao tải đất, đá hộc, thân cây gãy và cành cây để ngăn mảnh pháo cùng đất đá bắn vào trong hầm. Mỗi lần pháo nổ, cả vách núi rung lên, đá từ trên cao lăn xuống ào ào. |
Bác kể rằng, những đêm gác chốt, anh em đồng đội phải ngồi co ro bằng gót chân để gác, chỉ một chiếc áo bông cũ là hơi ấm duy nhất giúp họ vượt qua giá rét ở Hà Giang. Chiến trường ngày càng ác liệt hơn, pháo địch trút xuống liên hồi, đất đá rung chuyển cả sườn núi. Trong một trận pháo kích dữ dội, hai đồng đội của bác bị thương rất nặng. Một người bị mảnh pháo và mìn làm dập nát đôi chân. Một bên chân gần như không còn nữa, chân còn lại mất cả gót. Máu thấm đỏ nền đá lạnh buốt, giữa cái lạnh cắt da của mùa đông nhìn đồng chí của mình người đang |
|
| run lên vì đau, trong tình cảnh ấy bác không một chút do dự đã cởi chiếc áo bông của mình khoác cho người đồng đội bị thương. Trong tiếng pháo nổ chát chúa, các đồng chí đồng đội vẫn lao tới sơ cứu, dùng cáng tạm đưa đồng đội bị thương xuống dưới, có những đoạn dốc gần như dựng đứng, chỉ cần trượt tay là có thể rơi xuống, các đồng chí một tay bám vào những sợi dây song buộc men theo vách đá, tay còn lại cáng đồng đội bị thương, cứ như vậy các |
đồng chí thay nhau dìu thương binh xuống hang đá phía dưới. Hành động ấy tuy giản dị nhưng chứa đựng biết bao tình đồng chí, đồng đội của những người lính năm xưa. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, họ luôn nghĩ cho nhau trước tiên. Chiếc áo bông bác nhường lại không chỉ để giữ ấm cho đồng đội, mà còn như truyền thêm niềm tin và hơi ấm tình người giữa chiến trường đầy bom đạn. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội hiện lên vô cùng thiêng liêng. Không ai bỏ lại ai giữa chiến trường. Dù gian khổ, dù hiểm nguy, các chiến sĩ vẫn cắn răng dìu nhau qua từng vách núi, từng con dốc tử thần của Điểm cao 685. Tôi cũng học được từ bác tinh thần nghị lực, lòng dũng cảm và sự sẻ chia trong cuộc sống. Dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người vẫn có thể sống đầy tình nghĩa và yêu thương nhau. Đó chính là giá trị đẹp nhất mà những người lính Vị Xuyên năm xưa đã để lại cho thế hệ sau. |






