Bài viết

Vị Xuyên - nốt trầm

Vũ Thị Vân Anh

Lạng Sơn22/08/2026Trường Đại học Hải Phòng (Trường Đại học Hải Phòng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vị Xuyên là một huyện miền núi thuộc tỉnh Hà Giang, nằm ở vùng biên giới phía Bắc của Tổ quốc. Trong những năm 1979–1989, nơi đây trở thành một trong những chiến trường ác liệt nhất trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Đặc biệt, từ năm 1984, khu vực Vị Xuyên chứng kiến nhiều trận chiến dữ dội, khi quân và dân ta phải chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất nơi địa đầu Tổ quốc.

Địa hình Vị Xuyên hiểm trở với những dãy núi đá cao, vực sâu và thời tiết khắc nghiệt. Những địa danh như Thanh Thủy, Núi Đất, Đồi Cô Ích, Cao điểm 468, 685, 772 đã trở thành những địa danh gắn liền với ký ức của một thế hệ người lính. Trong đó, Cao điểm 468 được xem là một vị trí quan trọng trong hệ thống phòng ngự của ta. Từ những điểm cao này, các chiến sĩ phải ngày đêm bám trụ giữa mưa pháo, giữ vững trận địa.

Ngày 12 tháng 7 năm 1984 là một trong những ngày chiến đấu đặc biệt ác liệt tại mặt trận Vị Xuyên. Quân đội ta phải hứng chịu một lượng pháo kích rất lớn. Nhiều đơn vị chiến đấu, trong đó có các chiến sĩ trẻ vừa rời ghế nhà trường, đã kiên cường giữ chốt, bảo vệ trận địa. Có những người lính chỉ mới mười tám, đôi mươi nhưng đã phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất của chiến tranh.

Ở Vị Xuyên, người lính không chỉ chiến đấu bằng vũ khí mà còn bằng ý chí. Khi trận địa bị pháo kích, họ tìm cách khắc phục công sự, tiếp tế đạn dược, cứu thương binh và giữ liên lạc với đồng đội. Có những người đã ngã xuống ngay tại vị trí chiến đấu. Có người hy sinh khi đang làm nhiệm vụ tiếp tế, có người nằm lại giữa những điểm cao đá tai mèo. Nhiều chiến sĩ sau khi hy sinh vẫn chưa thể trở về với gia đình và đồng đội.

Trong những năm tháng ấy, một câu nói được nhiều người lính nhắc đến: “Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử.” Câu nói thể hiện tinh thần bám trụ kiên cường của những người lính Vị Xuyên. Đối với họ, phía sau những điểm cao, những trận địa và những con đường núi là quê hương, là đất nước và là những người dân đang sinh sống nơi biên giới.

Chiến tranh rồi cũng đi qua, nhưng những dấu tích của một thời khói lửa vẫn còn trên những sườn núi Vị Xuyên. Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên trở thành nơi hàng nghìn người đến thắp hương tưởng niệm những người con đã hy sinh để bảo vệ biên cương. Mỗi ngôi mộ là một câu chuyện về tuổi trẻ, về gia đình và về một người lính đã gửi lại phần đẹp nhất của cuộc đời nơi địa đầu Tổ quốc.

Vị Xuyên hôm nay đã trở lại bình yên. Những con đường mới mở ra, cuộc sống của người dân ngày càng phát triển. Nhưng ký ức về những người lính năm xưa vẫn còn đó. Vị Xuyên không chỉ là một địa danh; đó là một phần ký ức của dân tộc về những năm tháng bảo vệ từng tấc đất biên cương.

Nhắc đến Vị Xuyên là nhắc đến những người lính đã sống và chiến đấu với một niềm tin giản dị: còn một người lính thì còn trận địa, còn Tổ quốc thì còn phải bảo vệ. Chính sự hy sinh ấy đã góp phần viết nên một khúc tráng ca bất khuất ở nơi địa đầu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn