Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

VỊ XUYÊN – TẬP 1: 12 GIỜ TRÊN ĐIỂM CAO 772

Rạng sáng 12/7/1984, mặt trận Vị Xuyên rung chuyển bởi hỏa lực dữ dội. Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 876, Sư đoàn 356 nhận nhiệm vụ đánh vào cao điểm 772 – một vị trí có địa hình đặc biệt hiểm trở và đang nằm trong hệ thống phòng ngự của đối phương. Trong khói lửa, những người lính phải tiến lên từ chân núi dưới hỏa lực áp đảo, giành giật từng mỏm đá, từng mét chiến hào.

Tuyên Quang11/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
VỊ XUYÊN – TẬP 1: 12 GIỜ TRÊN ĐIỂM CAO 772

2 giờ 30 phút sáng.

Vị Xuyên chưa kịp nhìn thấy ánh sáng của ngày mới.

Nhưng cả dãy núi đã bừng lên.

Một tiếng nổ khủng khiếp xé toạc màn đêm.

Rồi tiếng thứ hai.

Thứ ba.

Chỉ trong khoảnh khắc, những quả đồi quanh Thanh Thủy chìm trong ánh chớp của pháo binh.

Đất đá từ trên cao trút xuống như mưa.

Những người lính Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 876, Sư đoàn 356 ép sát mình xuống công sự.

“Chuẩn bị!”

Tiếng người chỉ huy vang lên giữa tiếng pháo.

Không ai hỏi trận đánh sẽ kéo dài bao lâu.

Không ai biết sau bình minh còn bao nhiêu người có thể trở về.

Mệnh lệnh đã rõ:

Tiến lên 772.

Cao điểm 772 là một vị trí hiểm trở. Địch ở trên cao, bộ đội ta phải tiến công từ dưới lên. Tiểu đoàn 3 được giao nhiệm vụ quan trọng: thọc vào khu vực sở chỉ huy đối phương, mở cửa ở hướng D3, đồng thời luồn vào phía sau để đánh phá trận địa pháo và kho tàng, tạo điều kiện cho các đơn vị khác tiến công.

Đặng Việt Châu nhìn những người lính của mình.

Có người còn rất trẻ.

Có người vừa rời quê chưa lâu.

Họ kiểm tra lại súng đạn.

Người siết lại quai ba lô.

Người cúi xuống kiểm tra đồng đội bên cạnh.

Không ai nói những lời lớn lao.

Chỉ có những câu rất ngắn:

“Còn đạn không?”

“Còn.”

“Đi được chứ?”

“Được.”

Rồi pháo lại dội xuống.

Mặt đất rung lên.

“Xung phong!”

Những người lính bật khỏi công sự.

Họ lao về phía trước.

Phía trên 772, hỏa lực đối phương lập tức đáp trả.

Đất đá bật tung.

Khói phủ kín sườn núi.

Những người lính vẫn tiến.

Từng bước.

Từng đoạn.

Từng mét đá.

Cao điểm 772 lúc ấy không còn giống một ngọn núi.

Nó trở thành một chiến trường nơi mỗi mét đất đều phải trả bằng máu.

Đặng Việt Châu cùng đồng đội tiếp tục chỉ huy bộ đội tiến công trong điều kiện vô cùng khốc liệt.

Các mũi tiến công gặp hỏa lực mạnh từ phía trên cao.

Người ngã xuống.

Người bị thương.

Những người còn lại tiếp tục tiến lên.

Bởi phía sau họ là đồng đội.

Phía sau nữa là những bản làng biên giới.

Và phía sau tất cả là đất nước.

Cuộc chiến ngày 12/7/1984 diễn ra trong nhiều giờ. Các đơn vị của Sư đoàn 356 và những lực lượng phối thuộc chịu tổn thất rất lớn. Đây trở thành một trong những ngày chiến đấu ác liệt nhất của Mặt trận Vị Xuyên.

Đến khi tiếng súng tạm lắng, cao điểm vẫn còn đó.

Những người sống sót nhìn nhau giữa khói bụi.

Có những người bạn vừa còn đứng bên cạnh họ vài giờ trước…

giờ đã nằm lại trên sườn núi.

Không có tiếng reo mừng.

Chỉ có những khoảng lặng.

Và những cái tên được nhắc đi nhắc lại trong đêm.

12/7/1984.

Một ngày đã đi vào ký ức của những người lính Vị Xuyên.

Nhiều năm sau, những cựu chiến binh Sư đoàn 356 vẫn trở về nơi này để tưởng nhớ đồng đội. Ngày 12/7 hằng năm được nhiều cựu chiến binh gọi là ngày tưởng nhớ những người đã hy sinh trong trận chiến năm xưa.

Núi rừng Vị Xuyên rồi sẽ xanh trở lại.

Nhưng với những người từng chiến đấu ở đây, có những ngọn núi không bao giờ thực sự ngủ yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn