Bài viết

VỊ XUYÊN – TẬP 5: NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ 772

Sau một trận pháo kích dữ dội, chiến hào bị phá hủy, đội hình bị chia cắt. Giữa khói lửa và đất đá, một người lính bị thương phải tìm đường trở về đơn vị. Phía trước là trận địa đã bị cày nát, phía sau là đồng đội. Từng bước đi là một lần đối mặt với nguy hiểm.

Quảng Ninh11/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)17 lượt xem0 lượt chia sẻ
VỊ XUYÊN – TẬP 5: NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ 772

Chiều 12/7/1984.

Trận địa 772 gần như biến mất.

Những đường hào buổi sáng còn nối liền nhau, giờ bị pháo cày thành những hố sâu.

Đất đá phủ kín mọi thứ.

Người.

Súng.

Ba lô.

Những đoạn dây thông tin đứt tung nằm vắt ngang mặt đất.

Nguyễn Văn Thỏa tỉnh lại trong một khoảng tối.

Anh không biết mình đã nằm đó bao lâu.

Tai ù đặc.

Không nghe rõ tiếng người.

Chỉ có tiếng nổ vọng từ xa.

ẦM…

Rồi một tiếng khác.

ẦM!

Thỏa đưa tay sờ lên người.

Anh vẫn còn súng.

Nhưng đơn vị đâu?

Anh cố đứng dậy.

Một cơn đau buốt chạy dọc cơ thể.

Anh lại ngã xuống.

“Bình tĩnh…”

Anh tự nói với mình.

“Không được nằm đây.”


Thỏa bò ra khỏi công sự.

Trước mắt anh là một khung cảnh hoàn toàn khác.

Không còn những lối đi quen thuộc.

Không còn những dấu hiệu mà người lính có thể dùng để nhận biết vị trí.

Pháo đã biến tất cả thành một màu đất đá.

Anh nhìn về phía trước.

Không thấy đồng đội.

Anh gọi:

“Anh em ơi!”

Không có tiếng trả lời.

Anh gọi lần nữa.

“Có ai không?”

Chỉ có tiếng pháo vọng lại.


Thỏa bắt đầu di chuyển.

Anh không dám đứng thẳng.

Mỗi lần pháo nổ, anh lại ép sát xuống đất.

Có những lúc anh phải nằm im hàng chục giây.

Rồi lại bò tiếp.

Một đoạn đường tưởng chỉ vài chục mét…

trở thành cả một hành trình.


Bỗng phía trước xuất hiện một bóng người.

Thỏa lập tức nằm xuống.

Anh nắm chặt khẩu súng.

Bóng người tiến lại gần.

“Ai?”

Một giọng nói rất nhỏ vang lên:

“Người mình.”

Thỏa thở phào.

Người lính kia cũng bị thương.

Hai người nhìn nhau.

Không cần hỏi nhiều.

Họ hiểu tình hình.

Đơn vị đã bị chia cắt.

Người lính kia nói:

“Phải tìm đường về.”

Thỏa gật đầu.

“Đi.”


Hai người bắt đầu di chuyển.

Một người đi trước.

Một người phía sau.

Họ dựa vào những mỏm đá để tránh hỏa lực.

Mỗi khi pháo nổ, cả hai nằm xuống.

Khi tiếng nổ tạm ngưng, họ lại tiến.

Không ai biết mình còn cách đơn vị bao xa.


Trời bắt đầu tối.

Ánh sáng trên Vị Xuyên nhạt dần.

Khói vẫn phủ trên những quả đồi.

Thỏa nhìn đồng hồ.

Không biết còn chạy được bao lâu.

Anh chỉ biết:

Phải trở về.

Không thể để đồng đội nghĩ rằng mình đã hy sinh.

Không thể nằm lại ở đây.

Và quan trọng nhất…

phía trước vẫn còn những người đang chiến đấu.


Đêm xuống.

Hai người tiếp tục bò.

Đột nhiên một tiếng động vang lên.

Cả hai lập tức dừng lại.

Phía trước có tiếng người.

Thỏa siết chặt khẩu súng.

Không ai dám nói.

Một bóng người xuất hiện trong màn đêm.

“Ai đấy?”

Thỏa đáp:

“Bộ đội ta!”

Một giọng nói từ phía trước:

“Đơn vị nào?”

Thỏa nói tên đơn vị.

Im lặng vài giây.

Rồi một tiếng gọi vang lên:

“Đúng người rồi!”


Thỏa đã trở về được với đồng đội.

Người anh đầy đất đá.

Quần áo rách.

Khuôn mặt phủ kín bụi.

Nhưng anh vẫn đứng được.

Một người lính chạy tới ôm lấy anh.

“Tưởng cậu không còn nữa!”

Thỏa chỉ cười.

“Tôi cũng tưởng vậy.”


Nhưng chưa kịp nghỉ, tiếng pháo lại vang lên.

Người chỉ huy ra lệnh:

“Tất cả vào vị trí!”

Thỏa nhìn khẩu súng trong tay.

Anh vừa trở về từ nơi mà mình có thể đã chết.

Nhưng bây giờ…

anh lại phải chiến đấu.

Anh quay người.

Bước về phía công sự.


Đêm ấy, trên cao điểm 772, những người lính tiếp tục giữ chốt.

Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.

Nhưng họ biết một điều:

Nếu mình rời vị trí, người khác sẽ phải đứng vào đó.

Vì thế họ ở lại.

Và chiến đấu.


Nhiều năm sau, khi trở lại Vị Xuyên, những người cựu binh đứng trước cao điểm 772.

Ngọn núi vẫn còn đó.

Nhưng chiến hào năm xưa đã biến đổi.

Rừng đã phủ xanh những vết thương.

Đất đá đã nằm yên.

Chỉ có ký ức vẫn còn nguyên.

Một người cựu binh nhìn lên đỉnh núi.

Rất lâu không nói.

Rồi ông khẽ bảo:

“Ngày ấy, chúng tôi chỉ nghĩ phải sống để giữ chốt.”

Ông dừng lại.

“Sau này mới hiểu… có những người đã sống để những người khác được trở về.”

Vị Xuyên không còn tiếng pháo.

Nhưng trong ký ức của những người lính,

772 vẫn chưa bao giờ im tiếng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn