Anh hùng Lực lượng vũ trang

VỊ XUYÊN – TẬP 6: ĐƯỜNG DÂY GIỮA LỬA ĐẠN

Rạng sáng 12/7/1984, các đơn vị Sư đoàn 356 bí mật hành quân trong mưa để ém quân chờ giờ nổ súng. Nhưng khi trận chiến bắt đầu, pháo kích làm đứt nhiều đường dây liên lạc. Giữa một trận địa đang rung chuyển, những người lính thông tin phải tìm cách duy trì mạch liên lạc giữa các đơn vị và sở chỉ huy. Với họ, một sợi dây còn nguyên có thể quyết định sự sống còn của cả một trận địa.

Tuyên Quang11/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
VỊ XUYÊN – TẬP 6: ĐƯỜNG DÂY GIỮA LỬA ĐẠN

Đêm 11, rạng sáng 12/7/1984.

Trời Vị Xuyên mưa tầm tã.

Những người lính Sư đoàn 356 lặng lẽ hành quân trong bóng tối.

Không đèn.

Không tiếng nói lớn.

Chỉ có tiếng giày đạp lên đất ướt và tiếng nước mưa rơi trên những tán cây.

Lê Tú Liêu đi trong đội hình.

Với người lính thông tin, hành quân trong đêm không chỉ là đưa mình đến trận địa.

Anh còn phải bảo đảm rằng khi trận đánh bắt đầu, mệnh lệnh có thể đi đến nơi cần đến.

Một đoạn dây.

Một chiếc máy.

Một đường liên lạc.

Những thứ tưởng như vô hình ấy lại có thể quyết định cả một trận đánh.


Trời gần sáng.

Đội hình bắt đầu ém quân.

Những người lính tìm vị trí ẩn nấp.

Người kiểm tra súng.

Người kiểm tra đạn.

Người thông tin kiểm tra đường dây.

Liêu nhìn về phía những điểm cao phía trước.

1509.

772.

685.

Những cái tên ấy lúc này không còn là những con số trên bản đồ.

Đó là những vị trí mà hàng trăm người lính sẽ phải chiến đấu.


Khoảng 8 giờ sáng.

Pháo bắt đầu dội xuống.

ẦM!

Mặt đất rung chuyển.

Rồi tiếng thứ hai.

Thứ ba.

Cả khu vực chìm trong khói bụi.

Liêu lập tức kiểm tra đường dây.

Một đầu vẫn còn.

Đầu kia…

mất tín hiệu.

Anh thử lại.

Không có gì.

Một đoạn dây đã bị phá hỏng.

Anh nhìn về phía trước.

Trận địa đang bị pháo kích dữ dội.

Nhưng nếu đường dây không được nối lại, mệnh lệnh từ sở chỉ huy sẽ không thể truyền xuống.

Liêu không có nhiều thời gian.

Anh ôm thiết bị.

“Tôi đi kiểm tra đường dây.”

Một người bên cạnh kéo tay anh:

“Ngoài đó đang pháo đấy!”

Liêu nhìn về phía trận địa.

“Biết.”

Rồi anh cúi xuống.

“Nhưng phải nối lại.”


Anh bò ra khỏi vị trí.

Phía trước là những hố pháo.

Đất đá liên tục bắn lên.

Mỗi lần tiếng pháo vang lên, Liêu ép sát người xuống đất.

Chờ tiếng nổ qua.

Anh lại tiến.

Một mét.

Hai mét.

Ba mét.

Đường dây nằm đâu đó giữa những lớp đất đá.

Anh phải tìm nó.


ẦM!

Một quả pháo nổ rất gần.

Liêu bị hất xuống.

Thiết bị văng khỏi tay.

Anh quay lại tìm.

Vẫn còn.

Anh ôm lấy nó.

Tiếp tục bò.

Một đoạn dây xuất hiện dưới lớp đất.

Nhưng đã đứt.

Liêu lấy dụng cụ ra.

Hai bàn tay run lên vì sức ép của trận pháo.

Nhưng anh vẫn nối.

Một đầu.

Rồi đầu còn lại.

Anh kiểm tra tín hiệu.

Có rồi.


Ở đầu bên kia, một người lính đang chờ.

Chiếc máy liên lạc vang lên.

“A lô…”

Một giọng nói rất nhỏ vọng qua.

Liêu đáp:

“Nghe rõ.”

Chỉ hai chữ.

Nhưng trong chiến trường lúc ấy, hai chữ đó có ý nghĩa đặc biệt.

Liên lạc đã trở lại.


Nhưng pháo vẫn tiếp tục.

Đường dây vừa nối lại có thể bị đứt bất cứ lúc nào.

Liêu không thể rời vị trí quá xa.

Anh nằm sát bên đường dây.

Chờ.

Nghe.

Kiểm tra.

Rồi lại sửa.


Một tiếng gọi truyền đến:

“Thông tin!”

Liêu quay lại.

“Có!”

“Đường dây lại mất!”

Anh nhìn về phía trước.

Không nói gì.

Lại ôm thiết bị.

Lại bò đi.


Trận địa lúc này đã biến thành một biển khói.

Những người lính bộ binh đang xung phong.

Pháo binh đáp trả.

Tiếng súng từ các điểm cao vọng lại.

Hai bên có những nơi chỉ cách nhau vài mét.

Trong hoàn cảnh ấy, thông tin liên lạc càng trở nên quan trọng.

Một mệnh lệnh chậm vài phút có thể khiến một đơn vị rơi vào thế bị động.

Một đường dây bị cắt có thể khiến cả một hướng chiến đấu mất liên lạc.

Vì thế những người lính thông tin vẫn phải đi.

Đi giữa pháo.

Đi giữa đạn.

Đi nơi mà người khác vừa tránh được.


Đến trưa.

Liêu đã không còn nhớ mình đã sửa đường dây bao nhiêu lần.

Quần áo ướt sũng.

Người đầy đất đá.

Hai bàn tay lấm lem.

Nhưng chiếc máy vẫn hoạt động.

Đường dây vẫn còn tín hiệu.

Và ở đâu đó trên những cao điểm đang chìm trong khói lửa…

mệnh lệnh vẫn được truyền đi.


Trận đánh kéo dài.

Đến khi tiếng súng tạm lắng, chiến trường trước mắt những người lính đã hoàn toàn khác.

Nhiều người không trở về.

Nhiều đơn vị chịu tổn thất rất lớn.

Theo hồi ức của Lê Tú Liêu được Dân Việt ghi lại, sau trận đánh, Sư đoàn 356 thống kê 593 cán bộ, chiến sĩ hy sinh và hơn 800 người bị thương.

Liêu nhìn những đoạn dây thông tin nằm giữa đất đá.

Có đoạn vẫn còn nguyên.

Có đoạn đứt tung.

Có đoạn đã bị vùi dưới đất.

Anh chợt hiểu:

Không phải tất cả những người làm nên một trận đánh đều cầm súng xung phong.

Có những người chiến đấu bằng cách giữ cho một tiếng nói không bị mất đi giữa chiến trường.


Hơn ba mươi năm sau.

Lê Tú Liêu trở lại Vị Xuyên.

Những quả núi vẫn đứng đó.

Nhưng không còn tiếng pháo.

Không còn những đường dây chạy ngoằn ngoèo qua chiến hào.

Không còn những người lính trẻ nằm chờ trong đêm.

Ông đứng rất lâu nhìn về những điểm cao năm xưa.

Có lẽ ông vẫn nhớ những tiếng gọi qua máy.

“Thông tin!”

“Có!”

Hai tiếng đơn giản.

Nhưng phía sau nó là cả một chiến trường.

Và phía sau chiến trường ấy…

là những con người đã giữ cho đồng đội không bị cô độc giữa lửa đạn.

Vị Xuyên – nơi có những người lính giữ từng tấc đất.

Và cũng có những người lính giữ từng đường liên lạc để những tấc đất ấy không bị mất khỏi sự chỉ huy.

Họ ít được nhắc tên.

Nhưng họ đã ở đó.

Giữa lửa đạn.

Với một sợi dây trong tay.

Và một mệnh lệnh phải truyền đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VỊ XUYÊN – TẬP 6: ĐƯỜNG DÂY GIỮA LỬA ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa