VỊ XUYÊN TRONG KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRẺ – MỘT THỜI HOA LỬA KHÔNG THỂ NÀO QUÊN
Tháng 8 năm 1983, khi vừa bước sang tuổi mười tám, ông Hoàng Trung Đức lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Hơn ba năm làm nhiệm vụ tại mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) đã để lại trong ông những ký ức không thể phai mờ về tình đồng đội, ý chí của người lính và những tháng ngày bảo vệ từng tấc đất nơi biên cương phía Bắc.
Ông Hoàng Trung Đức sinh năm 1965, quê tại xã Khuôn Lùng, tỉnh Tuyên Quang. Lớn lên trong giai đoạn đất nước vẫn đang thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biên giới, ông luôn mong muốn được khoác lên mình màu áo lính để góp phần gìn giữ sự bình yên cho Tổ quốc.
Tháng 8 năm 1983, ông lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động đến mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) – nơi được biết đến là một trong những chiến trường ác liệt nhất trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Đối với người lính trẻ mới mười tám tuổi, đó vừa là niềm vinh dự, vừa là thử thách lớn lao.
Tại Vị Xuyên, ông cùng đồng đội ngày đêm bám trụ trên các điểm cao, thực hiện nhiệm vụ canh gác, tuần tra, bảo vệ trận địa và luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Địa hình núi đá hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt cùng điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn khiến cuộc sống của người lính trở nên vô cùng gian nan. Có những ngày mưa kéo dài, quần áo luôn ẩm ướt; có những đêm rét buốt giữa núi rừng, người lính vẫn kiên trì bám chốt, giữ vững vị trí được giao.
Điều ông luôn ghi nhớ nhất là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính trẻ đến từ nhiều vùng quê khác nhau đã cùng nhau vượt qua khó khăn, chia sẻ từng bữa cơm đạm bạc, từng giọt nước và động viên nhau trong mỗi lần thực hiện nhiệm vụ. Giữa nơi tuyến đầu đầy gian khổ, tình đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần quý giá, tiếp thêm sức mạnh để mỗi người hoàn thành trách nhiệm của mình.
Những năm tháng quân ngũ đã rèn luyện cho ông bản lĩnh, ý chí và tính kỷ luật. Ông học được cách vượt qua gian khó, biết đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân và luôn giữ vững tinh thần trách nhiệm trước mọi nhiệm vụ được giao. Chính môi trường quân đội đã giúp ông trưởng thành hơn cả về ý chí lẫn nhân cách.
Đến tháng 12 năm 1986, sau hơn ba năm cống hiến trong quân đội, ông hoàn thành nghĩa vụ quân sự và xuất ngũ trở về quê hương. Trở lại xã Khuôn Lùng, ông tích cực lao động sản xuất, xây dựng gia đình và tiếp tục phát huy phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ. Dù không còn đứng trong hàng ngũ quân đội, ông vẫn luôn giữ lối sống giản dị, trách nhiệm và gương mẫu, được bà con nhân dân tin yêu, quý trọng.
Đối với ông Hoàng Trung Đức, những năm tháng ở Vị Xuyên là phần ký ức thiêng liêng nhất của tuổi trẻ. Đó là nơi ông được rèn luyện, được sống trong tình đồng đội sâu sắc và được góp một phần công sức vào nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biên giới của Tổ quốc. Dẫu thời gian đã trôi qua nhiều năm, hình ảnh những dãy núi đá, những con đường hành quân và những người đồng đội năm xưa vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí ông.
Câu chuyện của ông Hoàng Trung Đức là hình ảnh tiêu biểu của lớp thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng cống hiến tuổi xuân cho nhiệm vụ bảo vệ biên cương Tổ quốc. Những đóng góp thầm lặng của ông cùng hàng vạn cán bộ, chiến sĩ nơi mặt trận Vị Xuyên đã góp phần giữ vững chủ quyền thiêng liêng của đất nước, để hôm nay các thế hệ sau được sống trong hòa bình, tiếp tục xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh.



