Bài viết

Viên Đá Trong Túi Áo

Một viên đá nhỏ mang theo trong túi áo suốt những năm tháng chiến tranh đã trở thành kỷ vật giản dị, gắn với lời hứa trở về và ký ức không thể quên.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Viên đá đó… không có gì đặc biệt,” ông Khải nói. “Nhưng tôi mang nó theo suốt những năm tháng ở chiến trường.” Trước ngày lên đường, ông đứng bên bờ ruộng quê nhà. Em trai ông – lúc đó còn nhỏ – nhặt một viên đá và đưa cho ông. “Nó nói: ‘Anh giữ cái này, để nhớ đường về.’” Ông cười, bỏ viên đá vào túi áo. “Lúc đó chỉ nghĩ là chuyện trẻ con… nhưng rồi tôi không bỏ nó ra nữa.” Qua mỗi lần hành quân, mỗi trận đánh, viên đá vẫn nằm trong túi áo, nhỏ bé nhưng luôn hiện diện. “Có lúc mệt quá, tôi lấy ra nhìn… rồi lại cất vào.” Trong đơn vị, nhiều người có những kỷ vật riêng. Với ông, đó là viên đá. “Mỗi lần sờ vào, tôi nhớ đến nhà.” Một lần, trong lúc di chuyển gấp, ông bị ngã. “Túi áo rách, nhiều thứ rơi ra.” Ông vội vàng nhặt lại, nhưng không thấy viên đá. “Lúc đó… tôi đứng lại tìm.” Giữa hoàn cảnh nguy hiểm, việc dừng lại là rất rủi ro. “Nhưng tôi không muốn mất nó.” Sau một lúc, ông thấy viên đá nằm kẹt giữa lớp lá khô. “Tôi nhặt lên… cảm giác như tìm lại được một phần của mình.” Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, ông trở về. “Viên đá vẫn còn trong túi áo cũ.” Ông đưa nó cho em trai, giờ đã trưởng thành. “Nó cười, nói: ‘Anh nhớ đường về thật.’” Ông Khải nhìn viên đá nhỏ, giọng trầm lại:
“Có những thứ rất giản dị… nhưng lại giữ mình không lạc.” Trong thời hoa lửa, một viên đá nhỏ cũng có thể trở thành điểm tựa tinh thần – nơi người lính giữ lại lời hứa, ký ức và con đường quay về, dù đi qua bao nhiêu gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Viên Đá Trong Túi Áo | Câu chuyện thời hoa lửa