Cựu chiến binh

VIÊN ĐẠN CỦA CHIẾN TRANH

VIÊN ĐẠN CỦA CHIẾN TRANH

Ninh Bình17/04/2026Hoàng Thị Hồng Điệp (xã Yên Từ, tỉnh Ninh Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lâm thường nói đùa rằng mình “mang theo chiến tranh” trong người. Người ta cười, tưởng ông nói quá. Nhưng chỉ có ông biết, sâu trong bắp chân trái, vẫn còn một viên đạn nhỏ nằm im lìm suốt mấy chục năm qua.

Ngày hòa bình lập lại, ông trở về làng với chiếc ba lô cũ và dáng đi hơi khập khiễng. Bác sĩ từng khuyên nên mổ lấy viên đạn ra, nhưng rồi điều kiện khó khăn, với lại ông cũng quen dần với cơn đau âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời. Thế là nó ở lại, như một phần của cơ thể, một phần của quá khứ.

Những năm đầu, viên đạn hành hạ ông ghê gớm. Mỗi lần đau, ông lại nhớ đến trận đánh năm ấy—khi đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, khi khói súng mù mịt và tiếng gọi nhau lạc đi trong hỗn loạn. Ông sống sót, nhưng luôn tự hỏi vì sao mình còn ở đây.

Rồi cuộc sống cuốn ông đi. Ông lập gia đình, có con, rồi có cháu. Ban ngày, ông làm vườn, chăm mấy luống rau, nuôi thêm đàn gà. Ban đêm, ông ngồi trước hiên, nghe tiếng côn trùng và thỉnh thoảng xoa nhẹ vào vết sẹo cũ.

Có một điều lạ là mỗi khi trời sắp mưa, chân ông lại nhức buốt. Lũ cháu quen rồi, cứ thấy ông nhăn mặt là reo lên:“Ông ơi, mai mưa phải không?”

Ông cười hiền:“Ừ, cái chân của ông báo đấy.”

Đối với tụi nhỏ, viên đạn trong chân ông giống như một câu chuyện kỳ lạ hơn là nỗi đau. Chúng thường hỏi:“Nó có làm ông đau không?”

Ông xoa đầu chúng:“Có chứ. Nhưng nhờ nó mà ông nhớ được nhiều điều.”

“Nhớ gì hả ông?”

Ông im lặng một lúc lâu, rồi nói chậm rãi:“Nhớ những người đã không về.”

Một lần, cậu cháu trai út tò mò hỏi:“Sao ông không lấy nó ra đi cho hết đau?”

Ông nhìn xa xăm, ánh mắt đục nhưng sâu:“Nếu lấy ra, có khi ông lại quên mất.”

Cậu bé không hiểu, chỉ gật gù rồi chạy đi chơi. Nhưng bà vợ ông thì hiểu. Bà biết viên đạn ấy không chỉ nằm trong chân, mà còn nằm trong ký ức, trong những đêm ông giật mình tỉnh giấc, trong những lần ông lặng lẽ nhìn về phía chân trời.

Nhiều năm sau, khi tuổi đã cao, cơn đau trở nên dữ dội hơn. Con cháu khuyên ông đi bệnh viện mổ. Lần này, ông không từ chối. Ông chỉ nói:“Chắc đến lúc rồi.”

Ca mổ diễn ra nhanh hơn mọi người tưởng. Viên đạn nhỏ được lấy ra, đen sẫm theo năm tháng. Bác sĩ đặt nó vào một chiếc khay inox, bảo rằng đó chỉ là một mảnh kim loại vô tri.

Nhưng khi cầm nó trên tay, ông Lâm thấy tim mình nặng trĩu. Ông xin giữ lại viên đạn. Không ai phản đối.

Từ ngày đó, chân ông đỡ đau hẳn. Ông đi lại dễ dàng hơn, không còn những cơn nhức buốt báo mưa nữa. Nhưng có điều gì đó cũng biến mất. Những ký ức không còn ùa về rõ rệt như trước. Khuôn mặt đồng đội dần mờ đi, tiếng gọi năm xưa cũng xa dần.

Một buổi chiều, ông gọi đứa cháu trai lại, đưa cho nó viên đạn đã được lau sạch, đặt trong một chiếc hộp gỗ nhỏ.“Ông gửi con giữ cái này.”

“Để làm gì hả ông?”

Ông mỉm cười:“Để nhớ. Nhưng không phải để nhớ về chiến tranh… mà để nhớ rằng hòa bình quý đến thế nào.”

Cậu bé cầm chiếc hộp, không nói gì. Ngoài sân, nắng chiều trải dài, yên bình đến mức không ai nghĩ nơi đây từng đi qua chiến tranh.

Ông Lâm tựa lưng vào ghế, khẽ nhắm mắt. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, trong người ông không còn mang theo chiến tranh nữa. Nhưng những gì đáng nhớ thì, cuối cùng, ông đã trao lại cho thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn