Viên Kẹo Bọc Giấy Bóng Và Nụ Cười Trẻ Thơ
Viên Kẹo Bọc Giấy Bóng Và Nụ Cười Trẻ Thơ
Nhân chứng kể: Nguyễn Văn Cường (Cựu chiến binh Sư đoàn 320, trận chiến Quảng Trị)
"Trong ký ức của những người lính đi qua chiến tranh, không phải lúc nào cũng chỉ có tiếng súng nổ và cảnh chết chóc, đôi khi một chi tiết nhân văn nhỏ bé giữa trận địa lại có sức ám ảnh dai dẳng suốt đời. Trưa ngày 1 tháng 5 năm 1972, sau khi đơn vị chúng tôi vừa đánh bật một đợt tấn công của lính thủy đánh bộ Mỹ tại vùng ngoại vi thị xã Quảng Trị, tôi đi kiểm tra lại các hầm trú ẩn quanh giao thông hào thì phát hiện một cảnh tượng thương tâm.
Căn hầm trú ẩn của một gia đình thường dân bị trúng đạn sập một nửa, cha mẹ đã thiệt mạng dưới đống gạch vụn từ trước. Góc hầm tối tăm, có một bé gái khoảng bốn tuổi, người đầy bụi xi măng xám xịt, đang ngồi ôm lấy thi thể người mẹ, đôi mắt mở to ngơ ngác không còn nước mắt để khóc vì quá sợ hãi. Tôi buông khẩu AK sang bên mạn sườn, nhẹ nhàng bò vào hầm, bế đứa bé vào lòng. Người nó run lên bần bật như một chú chim non gặp bão bùng.
Tôi lục tìm khắp các túi áo quân phục sờn vai, tìm thấy một viên kẹo Hải Châu bọc giấy bóng kính màu xanh lóng lánh – món quà xa xỉ tôi được tặng từ hậu phương miền Bắc chưa kịp ăn. Tôi bóc lớp vỏ giấy, nhẹ nhàng nhét viên kẹo vào khuôn miệng nhỏ nhắn, nhợt nhạt của đứa bé. Cái vị ngọt ngào của đường phèn làm đôi môi nó khẽ mấp máy, nó ngừng run, nhìn tôi rồi đột nhiên nở một nụ cười hồn nhiên, ngây thơ đến lạ kỳ giữa bối cảnh xung quanh đầy xác chết và hố bom khói bốc nghi ngút. Nụ cười trẻ thơ và viên kẹo bọc giấy bóng đêm ấy đã tiếp thêm cho tôi một nguồn sức mạnh nội lực to lớn, nhắc nhở tôi hiểu rõ hơn về giá trị thiêng liêng của khẩu súng trên vai: chiến đấu là để bảo vệ những nụ cười thiên thần ấy được sống mãi."


