Viên phấn cuối cùng
Trong một lớp học nhỏ ở Tiên Sơn, cô giáo Hạnh có một viên phấn gần như đã mòn hết. Thời ấy, phấn rất hiếm, mỗi bài giảng đều phải tiết kiệm từng nét viết.
Có lần, đang giảng bài thì viên phấn gãy làm đôi. Cả lớp im lặng. Cô Hạnh nhặt từng mẩu nhỏ, tiếp tục viết từng chữ thật chậm, thật rõ. Lũ trẻ nhìn theo, không đứa nào nói chuyện, như hiểu rằng mỗi nét chữ đều là sự cố gắng.
Một học sinh đứng lên, nói nhỏ:
“Cô ơi, con sẽ học thật giỏi để sau này làm ra nhiều viên phấn hơn.”
Cô Hạnh mỉm cười. Trong khó khăn, chính những ước mơ nhỏ bé ấy đã thắp lên hy vọng lớn lao.



