VIỆT BẮC 1947 – CUỘC ĐẤU TRÍ GIỮA RỪNG NÚ
Cuối năm 1947, thực dân Pháp mở cuộc tiến công quy mô lớn lên Việt Bắc với ý định nhanh chóng đánh vào cơ quan đầu não kháng chiến. Võ Nguyên Giáp cùng Bộ Tổng chỉ huy tổ chức lực lượng đối phó, phát huy thế trận chiến tranh nhân dân và địa hình căn cứ địa. Chiến dịch Việt Bắc Thu – Đông 1947 đã làm thất bại chiến lược “đánh nhanh, thắng nhanh” của thực dân Pháp.
Năm 1947, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn vô cùng khó khăn. Sau khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ cuối năm 1946, thực dân Pháp tìm cách nhanh chóng kết thúc chiến tranh bằng một cuộc tiến công lớn vào căn cứ địa Việt Bắc.
Mục tiêu của đối phương là đánh vào khu vực cơ quan đầu não của cuộc kháng chiến, phá hủy căn cứ, tiêu diệt lực lượng chủ lực và tạo ra sự sụp đổ nhanh chóng của phong trào kháng chiến.
Trong hoàn cảnh đó, Võ Nguyên Giáp giữ cương vị Tổng chỉ huy Quân đội nhân dân Việt Nam.
Thực dân Pháp triển khai nhiều hướng tiến công. Một trong những kế hoạch lớn là cuộc hành binh Léa, kết hợp các cánh quân đường bộ, đường sông và lực lượng nhảy dù nhằm bao vây khu căn cứ Việt Bắc.
Nhưng đối phương đã gặp phải một điều mà họ khó có thể giải quyết bằng ưu thế quân sự đơn thuần: đó là địa hình và thế trận nhân dân.
Việt Bắc là vùng núi rộng lớn, địa hình hiểm trở, đường sá khó khăn. Nhân dân địa phương có vai trò quan trọng trong việc bảo vệ căn cứ, cung cấp thông tin, vận chuyển lương thực và phối hợp với lực lượng vũ trang.
Võ Nguyên Giáp và Bộ Tổng chỉ huy không lựa chọn cách đối đầu trực diện trên mọi hướng. Lực lượng kháng chiến tận dụng địa hình, tổ chức đánh địch trên nhiều khu vực, phá thế tiến công và từng bước buộc đối phương phải phân tán lực lượng.
Một trong những yêu cầu quan trọng là bảo vệ an toàn cơ quan đầu não kháng chiến và giữ vững lực lượng chủ lực.
Những trận chiến diễn ra trên các tuyến đường, sông suối và khu vực căn cứ. Tại nhiều nơi, lực lượng vũ trang địa phương phối hợp với bộ đội chủ lực gây khó khăn cho quân Pháp.
Trong ký ức của nhiều cán bộ, chiến sĩ, mệnh lệnh từ Tổng chỉ huy Võ Nguyên Giáp trong thời kỳ này thường gắn với yêu cầu giữ vững những tuyến giao thông chiến lược, bảo vệ căn cứ và đánh phá các hướng tiến quân của đối phương. Báo Quân đội nhân dân từng ghi lại câu chuyện về mệnh lệnh trực tiếp của Tổng chỉ huy Võ Nguyên Giáp đối với tuyến Bình Ca – Thái Nguyên trong chiến dịch Việt Bắc Thu – Đông 1947.
Điểm đặc biệt của chiến dịch không chỉ nằm ở các trận đánh. Đó là cuộc đấu trí giữa hai cách tiến hành chiến tranh.
Thực dân Pháp có ưu thế về phương tiện và hỏa lực, nhưng họ gặp khó khăn khi phải tác chiến trong một không gian rộng lớn, nơi lực lượng kháng chiến có sự hỗ trợ của nhân dân và hiểu rõ địa hình.
Cuối cùng, cuộc tiến công của Pháp vào Việt Bắc không đạt được mục tiêu chiến lược đề ra.
Chiến thắng Việt Bắc Thu – Đông 1947 có ý nghĩa quan trọng đối với cuộc kháng chiến. Nó bảo vệ được cơ quan đầu não, giữ vững căn cứ địa, bảo toàn và phát triển lực lượng chủ lực, đồng thời làm thất bại ý đồ kết thúc nhanh cuộc chiến tranh của thực dân Pháp.
Đối với Võ Nguyên Giáp, đây là một trong những chiến dịch quan trọng đầu tiên chứng minh khả năng tổ chức và chỉ huy chiến tranh trong điều kiện lực lượng ta còn yếu hơn đối phương về trang bị.
Bài học từ Việt Bắc cũng trở thành một phần quan trọng trong tư duy quân sự của cuộc kháng chiến: lấy địa hình, nhân dân, sự cơ động, khả năng tổ chức và ý chí chiến đấu để từng bước khắc phục những hạn chế về vật chất.
Rừng núi Việt Bắc năm ấy không chỉ là nơi che chở cho cơ quan đầu não kháng chiến.
Đó còn là nơi thử thách bản lĩnh của những người chỉ huy.
Và Võ Nguyên Giáp đã trưởng thành thêm một bước từ chính cuộc đấu trí ấy.



