VIỆT BẮC THU – ĐÔNG 1947 – GIỮ VỮNG “THỦ ĐÔ KHÁNG CHIẾN”
Ngày 7/10/1947, Pháp mở cuộc tiến công lớn lên Việt Bắc với mục tiêu tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến, tìm diệt bộ đội chủ lực và phá căn cứ địa. Đây là một cuộc tiến công quy mô lớn với lực lượng đường không, đường bộ và đường thủy.
Trong tình thế hiểm nghèo, Trung ương Đảng chủ trương bảo vệ an toàn cơ quan lãnh đạo, đồng thời phân tán lực lượng, phát triển chiến tranh du kích và tổ chức phản công ở những địa bàn thích hợp.
Các trận đánh trên sông Lô, đường số 4, Bông Lau, Đèo Giàng... từng bước làm suy yếu lực lượng tiến công của Pháp. Đến tháng 12/1947, quân Pháp phải rút khỏi Việt Bắc. Chiến dịch kết thúc với thất bại của kế hoạch “đánh nhanh, thắng nhanh”.
Với Trường Chinh, chiến thắng Việt Bắc có ý nghĩa đặc biệt về mặt đường lối. Thực tế chiến trường chứng minh rằng một quốc gia nhỏ hoàn toàn có thể chống lại một đội quân mạnh hơn nếu biết bảo toàn lực lượng, dựa vào nhân dân và đánh lâu dài.
Việt Bắc từ đó tiếp tục trở thành căn cứ địa của cuộc kháng chiến.
Điều quan trọng nhất không chỉ là quân Pháp thất bại, mà là cơ quan đầu não và lực lượng chủ lực của ta được bảo toàn. Cuộc kháng chiến vì thế chuyển sang một giai đoạn mới.



