Viết cho cụ ngoại – Đại tá, cựu chiến binh Nguyễn Minh Hia
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc ta ,đã có nhiều người hi sinh trong thầm lặng đã để lại nhiều dấu ấn trong mỗi trái tim người con Việt Nam.Đối với tôi đó chính là cụ Nguyễn Minh Hia- người đại tá giỏi giang là người, có tấm lòng quả cảm,anh dũng mà tôi luôn biết ơn và yêu thương,kính trọng.Tuy tôi chưa từng được nhìn mặt,nghe giọng của cụ nhưng qua lời kể của các bác ,bà ngoại,những tấm huân chương còn sáng lấp lánh trong chiếc hộp gỗ đặt trên ban thờ thì cụ vẫn luôn sống mãi trong tâm trí tôi.Mỗi câu chuyện về cụ không chỉ là kí ức mà còn là ngọn lửa thắp sáng lên niềm tự hào và biết ơn sâu sắc của tôi dành cho cụ.sau đây tôi xin chia sẻ câu chuyện về thời "Hoa lửa "của cụ tôi.
Cụ tôi nhập ngũ từ năm 1954 cho đến tận năm 1987-33 năm miệt mài khoác lên mình màu áo lính. Quãng thời gian ấy không chỉ là những ngày chiến đấu gian khổ mà còn là cả tuổi trẻ, cả sức lực và trái tim của mỗi con người dành trọn cho Tổ Quốc . Trong ngày giỗ của cụ, tôi được nghe bà ngoại kể lại về những lần cụ tham gia vào những chiến dịch để cứu nước.Tôi chưa bao giờ được nghe giọng nói và nhìn mặt cụ ra sao nhưng khi nhìn lên di ảnh của cụ trên ban thờ tôi lại có ấn tượng khó phai.Tôi thấy được rằng hình ảnh của một người chiến sĩ kiên cường và bất khuất trên mặt trận Tổ Quốc hiện lên trong ánh mắt và nụ cười của cụ như minh chứng cho sự bất diệt và tinh thần yêu nước ấy.Bà ngoại tôi kể rằng,khi cụ đi trời còn sương mù dày đặc cụ chỉ mang theo vài bộ quần áo,chiếc balo vải,bức ảnh gia đình và lời hứa với mẹ:"Con hứa khi nào thống nhất đất nước, sẽ trở về".Tôi luôn cảm thấy tự hào khi nghĩ về cụ ,người đã đi qua chiến tranh với tinh thần kiên cường và trái tim giàu lòng yêu nước.Những câu chuyện mà gia đình kể lại khiến tôi càng thấu hiểu cái giá của hòa bình ngày hôm nay.Tôi chưa bao giờ thấy mặt cụ,nhưng trong trí tưởng tượng của tôi hình bóng chàng thanh niên đó luôn kiên cường ,quả cảm mỗi bước đi mang nặng lời thề với Tổ Quốc.
Bà tôi kể rằng cụ tôi nhập ngũ năm 1954,cụ tôi tham gia rất nhiều chiến dịch chống giặc ngoại xâm. Mưa bom bão đạn,trời đất rung lên từng đợt chính là những âm thanh mà cụ tôi phải đối mặt hằng ngày.Cụ tôi cùng những người đồng đội khác băng rừng lội suối vượt qua mọi hiểm nguy trên cuộc chiến dành lại độc lập cho dân tộc.Những giọt nước mắt ,một giọt máu rơi là 1 lần hy sinh cho đất nước.Đối với người khác họ nói đó là lòng dũng cảm nhưng đối với cụ tôi đó chính là trách nhiệm của mỗi cá nhân góp phần giữ nước.
Bà ngoại tôi luôn kể lạ rất nhiều lần vào năm 1975 cụ tham gia cuộc kháng chiến chống thực dân Mỹ.Năm đó cụ tôi cùng những người đồng đội cùng nhau vượt qua nhiều hiểm nguy gian khó thời chiến tranh.Giữa đêm khuya ,pháo nổ rung trời,cụ dẫn đơn vị men theo sườn núi,vượt qua những con đường nhiều mìn,chông gai và bom đạn.Chiến tranh là địa ngục trần gian,năm ấy có quá nhiều chiến sĩ chưa kịp trưởng thành đã nằm lại ở đất mẹ,bom đạn và khói khát rình rập từng phút.Cụ tôi trong lần ấy đã bị rất nhiều vết sẹo lớn nhỏ trên người do chiến tranh gây ra nhưng cụ vẫn xông lên giữa bom đạn,sẹo có khắp trên người từ trên đầu cho tới những vết thương dài vẫn còn rỉ máu.Hình ảnh cụ hiên ngang giữa bão bom ,dù thương tích đầy mình nhưng vẫn đứng vững đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm bất khuất ,của tinh thần "Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh".Những câu chuyện về cụ khiến tôi cảm nhận sâu sắc được sự tàn khốc của chiến tranh -nơi sinh và tử đan xen lẫn lộn,nơi những người lính trẻ học cách trưởng thành bằng xương máu và nước mắt.Ngày 30-4-1975,là ngày miền nam giải phóng Bắc Nam một nhà cũng là ngày cụ tôi trở về trong sự hân hoan,tự hào và hạnh phúc của cả gia đình.Một thời gian sau , cụ đi lên Đăk Lăk thực hiện nhiệm vụ bắt bọn FULRO để xóa bỏ hoàn toàn những con người có ý định chống lại chính quyền Việt Nam.
Đầu năm 1987,cụ về bộ tư lệnh Hà Nội sau đó đến tháng 7 năm1987 cụ về quê hương Thái Bình .Cụ trở về với hàm đại tá,mái tóc đã bạc do khói lửa chiến tranh nhưng ánh mắt vẫn sáng rực quyết tâm .Cụ vẫn luôn như thế,sống giản dị,không bao giờ khoe công nhưng gia đình tôi biết rằng cụ đã nhận được vô số huy hiệu,huân chương và rất nhiều tấm bằng khen do nhà nước trao tặng .Cụ có nhiều huân chương lắm!Nhiều đến mức không nhớ hết .Mỗi tấm huân chương không chỉ làm bằng kim loại mà còn là chứng nhân cho những năm tháng cụ đã trải qua-cho máu,mồ hôi và cả những giấc mơ chưa kịp thực thực hiện.Cụ tôi từng tham gia trong những ngày lịch sử 30/4/1975-ngày vui của cả đất nước khi miền Nam hoàn toàn được giải phóng.Mỗi khi nghe gia đình nhắc lại,tôi luôn cảm thấy một niềm tự hào lặng lẽ lan trong tim.Cụ đã trải qua những tháng ngày gian khổ ,đối mặt với hiểm nguy để góp phần mang lại hòa bình cho dân tộc .Dù hình ảnh người chiến sĩ năm xưa -chính là cụ tôi -vẫn luôn là ngọn lửa ấm áp ,nhắc tôi phải sống tử tế ,biết ơn và trân tọng những gì mình đang có .Tôi xin chân thành tri ân cụ và những người đã góp công để xây dựng Tổ Quốc trong mùa xuân đại thắng ấy.
Dù chưa bao giờ được nhìn thấy cụ nhưng mỗi khi nghe tiếng gió đi qua mái nhà,tôi vẫn tưởng như mình nghe thấy tiếng bước chân của cụ sau trận chiến năm nào .Cụ không còn nữa nhưng sự hi sinh của cụ vẫn đang sống trong từng hơi thở của đất nước ,sống trong từng nhịp tim của chúng tôi.Với tôi cụ không chỉ là người thân đã khuất mà còn là một phần linh hồn của dân tộc.Câu chuyện của cụ tôi nhắc nhở chúng ta phải biết ơn và trân trọng hòa bình hôm nay,bởi nó được đổi bằng tuổi trẻ và sự hy sinh của bao người lính.Chúng ta cần tôn trọng những người đã dũng cảm đóng góp cho Tổ Quốc và học tập tinh thần kiên cường,mạnh mẽ và ý chí sắt đá của họ .Đồng thời,mỗi người hãy sống có trách nhiệm,tử tế và cố gắng để xứng đáng với những giá trị mà thế hệ đi trước để lại.


