VIẾT CHO NGƯỜI LÍNH TÔI CHƯA TỪNG GẶP
Một bức thư không gửi – lời tri ân của người còn sống dành cho những người lính đã hy sinh, dù chưa từng biết tên, chưa từng gặp mặt.
Tôi viết những dòng này cho anh – người lính mà tôi chưa từng gặp.
Tôi không biết anh tên là gì.
Không biết quê anh ở đâu.
Không biết anh ngã xuống vào ngày nào, giờ nào, trong hoàn cảnh ra sao.
Tôi chỉ biết: anh đã từng tồn tại.
Và sự tồn tại ấy đã góp phần làm nên ngày hôm nay của tôi.
Có thể anh ngã xuống trước khi tôi kịp vào chiến trường. Cũng có thể anh hy sinh ở một nơi rất xa Thành cổ Quảng Trị, nơi tôi từng chiến đấu. Nhưng trong chiến tranh, khoảng cách không đo bằng địa lý, mà đo bằng số phận. Chúng ta đều đứng chung một hàng: hàng của những người sẵn sàng đi đến cùng cho độc lập, tự do.
Anh có thể là người đã giữ một chốt chặn để đơn vị tôi vượt qua an toàn.
Có thể là người đã hi sinh để một con đường được thông suốt.
Cũng có thể là người đã nằm lại vô danh, không một dòng tiểu sử, chỉ còn lại một nắm đất lặng lẽ.
Tôi chưa từng gặp anh, nhưng tôi đã sống nhờ phần anh không còn sống.
Mỗi lần tôi được trở về nhà sau chiến tranh, tôi lại nghĩ: có bao nhiêu người như anh đã không có ngày trở về? Mỗi bữa cơm tôi ăn trong hòa bình, mỗi giấc ngủ không còn giật mình vì pháo nổ, đều mang theo hình bóng của những người tôi chưa từng biết mặt.
Chiến tranh đã chia chúng ta thành hai phía rất rõ:
Một phía được sống tiếp.
Một phía dừng lại mãi mãi.
Tôi ở phía được sống tiếp. Và chính vì thế, tôi mang trong lòng một món nợ không bao giờ trả hết.
Nếu có thể gọi anh một tiếng, tôi sẽ gọi anh là đồng đội.
Bởi dù chưa từng đứng chung chiến hào, chúng ta vẫn chung một lý tưởng.
Dù chưa từng biết nhau, chúng ta vẫn chung một vận mệnh.
Tôi viết cho anh, không phải để làm đẹp quá khứ. Tôi viết để nói rằng: sự hy sinh của anh không bị lãng quên, dù không có tên khắc trên bia đá.
Khi tôi thắp một nén nhang trước mộ vô danh, tôi coi đó là dành cho anh.
Khi tôi kể lại câu chuyện chiến tranh cho con cháu, tôi coi đó là gọi tên anh bằng ký ức.
Anh không còn nữa.
Nhưng anh vẫn đang sống – trong hòa bình này.


