Việt Minh đã nắm chính quyền, còn họp làm gì nữa
Việt Minh đã nắm chính quyền, còn họp làm gì nữa
Đêm 17-8-1945, người gác cổng của Tòa báo Tin mới ở phố Đuyliêng Bờlăng (nay là phố Phủ Doãn) đang lim dim sau cánh cổng. Chợt cánh cổ bị mở ra, năm sáu người lạ mặt xuất hiện. Người gác cổng ngăn lại:
- Các ông hỏi ai?
- Chúng tôi cần gặp ông Chủ báo
- Ông ấy không có ở đây
- Trên Tòa soạn có ai không? Đừng sợ, chúng tôi không hại các ông đâu, cứ đứng im.
Mấy người lạ đi thẳng lên gác, chỉ để lại một người ở lại. Trong phòng, Chủ báo và một số nhân viên đang duyệt báo lần cuối. Mấy người lạ vào đề rất nhanh:
- Chúng tôi là Việt Minh, yêu cầu các ông đăng trong số báo ngày mai “Lời hiệu triệu của Tổng bộ Việt Minh” kêu gọi nhân dân đứng lên giành chính quyền.
Uy thế của cách mạng dường như đã đến đây từ trước. Chủ báo và nhân viên liền đã rút ngay một tin của báo ra, đưa “Lời hiệu triệu…” vào vị trí trang trọng nhất.
Sáng hôm sau, mới 8 giờ, tiếng trẻ bán báo đã vang lên: “Báo mới ơ… tin đặc biệt đăng Lời hiệu triệu quốc dân của Việt Minh đây!”. Mọi người đổ xô ra mua báo.
Cùng lúc đó, trên gác nhà Khai Trí (phố Hàng Trống), cái gọi là “Ủy ban tư vấn Bắc Việt” của Chính phủ bù nhìn Trần Trọng Kim đang họp bàn “việc nước”! Nghe tiếng rao bán báo, mấy vị “đại biểu” lẻn ra mua xem. Một vị nói to “Đề nghị ông Chủ tọa đọc bài của Việt Minh cho mọi người cùng nghe”. Thế là cuộc họp biến thành nơi phổ biến lời hiệu triệu khởi nghĩa. Nghe xong, một vị đứng lên nói:
- Như thế là Việt Minh đã nắm chính quyền rồi, còn họp làm gì nữa! Đề nghị giải tán!... Các ông “nghị” đồng loạt xô ra cửa, mặc cho vị Chủ tọa gọi với “có điện khẩn từ…”, nhưng chẳng có ai thèm nghe.
Chỉ trong một buổi sán ngày 18-8, ba vạn tờ Tin mới đã tỏa đi khắp nơi, góp phần thổi bùng lên ngọn lửa cách mạng đang rực cháy trong lòng nhân dân. Ngày 19-8, nhân dân Thủ đô chiếm Phủ Khâm Sai. Hà Nội đã về tay chính quyền cách mạng. Lá cờ đỏ sao vàng kiêu hãnh tung bay khắp nơi trong thành phố.



