VIỆT NAM ANH HÙNG HUỲNH THỊ SÈ

Mẹ Sè năm nay 97 tuổi nhưng vẫn còn minh mẫn và vui vẻ, hiện Mẹ đang sống chung với vợ chồng con trai út là anh Nguyễn Văn Út và vợ Lê Thị Kim Hoa trong ngôi nhà khang trang, sạch đẹp đầy tình thương yêu con cháu. Đến thăm Mẹ, nghe mẹ kể chuyện ngày xưa: Ngày đó mẹ tiễn hai người con trai lớn tham gia cách mạng. Anh Nguyễn Văn Được hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, còn anh Nguyễn Văn Tài hy sinh tại chiến trường Campuchia phía Tây Nam.
Mẹ kể: " Mẹ được sinh ra và lớn lên tại quê hương xã Xuân Thới Thượng. Như bao người phụ nữ, mẹ Sè lập gia đình và sinh con. Thời điểm đó chiến tranh tàn khốc, ác liệt. Con trai cả Mẹ chứng kiến cảnh nước mất nhà tan. Tháng 1/1966 anh Nguyễn Văn Được vừa tròn 17 tuổi, xin mẹ tình nguyện tham gia cách mạng, chiến đấu với quân thù. Kể đến đó, nước mắt mẹ ngấn lệ trên đôi gò má có nhiều nếp nhăn theo thời gian, mẹ nhớ tháng 6/1967, mẹ nhận được giấy báo anh Nguyễn Văn Được đã anh dũng hy sinh trong trận địch tràn vào căn cứ vườn thơm, bị máy bay trực thăng của Mỹ bắn. Nén nỗi đau mất mát vào lòng. Sau ngày giải phóng, thống nhất đất nước, tháng 12/1978, người con thứ là anh Nguyễn Văn Tài noi gương anh hai, tiếp tục lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, lúc đó anh Tài vừa tròn 20 tuổi. Ở quê nhà, mẹ làm ruộng, trồng rau, chăn nuôi gia súc, gia cầm, làm hậu phương vững chắc để anh Tài yên tâm nơi chiến tuyến. Tháng 10/1979 mẹ nhận được tin anh Tài hy sinh tại chiến trường Phía Tây Nam, anh vừa tròn 21 tuổi và được chôn cất tại nghĩa trang Thành phố. Khoảng thời gian đó mẹ suy sụp tinh thần, nhưng mẹ đã cố gắng đứng dậy tiếp tục sống và nuôi dưỡng những người con còn lại thật tốt. Chiến tranh đã lùi xa, cuộc sống hòa bình đang dần khỏa lấp những nỗi đau mất mát nhưng niềm tiếc thương thì ngày nào cũng day dứt trong lòng những người còn sống. Niềm tiếc thương của bà mẹ già bao năm xuôi ngược chờ con, dòng nước mắt lặng lẽ trên khuôn mặt già nua vì thời gian nhưng chẳng già trong trái tim người mẹ. Vẫn là một lời nguyện cầu, vẫn là một niềm thương tiếc và vẫn là một tấm lòng, một lời ru của mẹ dành cho những đứa con đi mãi không về… Đất nước đã thanh bình, nhưng nỗi đau về những mất mát hy sinh chưa bao giờ cạn. Năm 2014, mẹ được tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.



