VIỆT NAM CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC NĂM 1979 – NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN
NGUYỄN THỊ ÁNH TUYẾT K13E.GDTH
Sau khi đất nước thống nhất năm 1975, Việt Nam bước vào thời kỳ khôi phục và xây dựng đất nước trong một hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Trong khi đó, tình hình an ninh ở các tuyến biên giới ngày càng phức tạp. Đặc biệt, tại biên giới phía Bắc, những vụ xung đột và căng thẳng giữa Việt Nam và Trung Quốc liên tiếp diễn ra. Những biến động ấy cuối cùng đã dẫn tới một cuộc chiến tranh quy mô lớn trên tuyến biên giới phía Bắc vào đầu năm 1979.
Rạng sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, quân đội Trung Quốc đồng loạt tiến công vào lãnh thổ Việt Nam trên tuyến biên giới phía Bắc. Các hướng chiến sự trải dài qua sáu tỉnh khi đó là Quảng Ninh, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Tuyên, Hoàng Liên Sơn và Lai Châu. Trong đó, Lạng Sơn và Cao Bằng là những hướng tiến công chủ yếu; Hoàng Liên Sơn là hướng quan trọng; Lai Châu là hướng phối hợp, còn Quảng Ninh và Hà Tuyên là những hướng có hoạt động quân sự nhằm phân tán, thu hút lực lượng.
Ngay khi cuộc tiến công bắt đầu, các lực lượng vũ trang và nhân dân tại các địa phương biên giới đã phải bước vào cuộc chiến đấu trong điều kiện hết sức khẩn trương. Từ những đồn biên phòng, các đơn vị bộ đội địa phương đến lực lượng dân quân tự vệ, nhiều lực lượng đã tổ chức chặn đánh, giữ từng khu vực và từng tuyến đường. Trước sức ép lớn của đối phương, yêu cầu đặt ra lúc ấy không chỉ là bảo vệ các địa bàn trọng yếu mà còn phải bảo vệ nhân dân và hạn chế tốc độ tiến công.
Trên mặt trận Lạng Sơn, cuộc chiến diễn ra đặc biệt quyết liệt. Các hướng Đồng Đăng, Chi Ma, Ba Sơn, Tân Thanh, Tân Yên và nhiều khu vực khác trở thành những điểm giao tranh ác liệt. Đặc biệt, Đồng Đăng được xem là một địa bàn quan trọng trên đường tiến về Lạng Sơn. Các lực lượng vũ trang địa phương đã kiên cường chống trả, khiến cuộc tiến công gặp phải sự kháng cự mạnh mẽ ngay từ những ngày đầu.
Từ những trận đánh ở khu vực biên giới, chiến sự dần lan sâu hơn vào các địa bàn trọng yếu. Lạng Sơn trở thành một trong những mục tiêu quan trọng nhất của cuộc tiến công. Sau nhiều ngày giao tranh, quân Trung Quốc tiến vào khu vực thị xã Lạng Sơn vào đầu tháng 3. Tuy nhiên, trước sức ép của các lực lượng Việt Nam, họ không thể nhanh chóng đạt được những mục tiêu đề ra ban đầu.
Cùng thời điểm ấy, Cao Bằng cũng trở thành một chiến trường ác liệt. Các địa bàn như Trùng Khánh, Trà Lĩnh, Quảng Uyên, Thạch An, Đông Khê và khu vực thị xã Cao Bằng đều ghi dấu những trận chiến quyết liệt. Địa hình miền núi phức tạp khiến việc cơ động và tổ chức tác chiến gặp nhiều khó khăn, trong khi các lực lượng Việt Nam tận dụng địa hình để tổ chức phòng ngự và chống trả. Những trận chiến tại Cao Bằng đã làm cho cuộc tiến công bị kéo dài và gây tổn thất lớn cho cả hai phía.
Ở phía Tây Bắc, Lào Cai và khu vực Hoàng Liên Sơn cũng trở thành một hướng chiến sự quan trọng. Từ các khu vực biên giới, quân Trung Quốc tiến xuống Lào Cai, Cam Đường, Sa Pa, Phố Lu và một số địa bàn khác. Các lực lượng Việt Nam vừa chiến đấu, vừa tổ chức chuyển lực lượng và bảo vệ những tuyến đường quan trọng. Đến đầu tháng 3, chiến sự tiếp tục diễn ra tại khu vực Sa Pa và các địa bàn lân cận.
Không chỉ ở Lào Cai, mặt trận Lai Châu cũng phải đối mặt với những trận đánh căng thẳng. Hướng tiến công chủ yếu tập trung vào khu vực Phong Thổ, với các địa bàn biên giới như Pa Nậm Cúm, Nậm Cáy, Nậm Xe. Quân và dân địa phương tổ chức chống trả, làm chậm bước tiến của đối phương. Những trận chiến tại đây tuy diễn ra ở một hướng phối hợp nhưng có ý nghĩa trong việc bảo vệ khu vực Tây Bắc và giữ thế trận chung trên toàn tuyến biên giới.
Trong khi chiến sự diễn ra tại các mặt trận phía Bắc, tình hình ở Quảng Ninh và Hà Tuyên cũng không yên. Những địa bàn như Pò Hèn ở Quảng Ninh và khu vực biên giới Hà Tuyên khi đó đều phải đối mặt với các hoạt động quân sự. Vì vậy, cuộc chiến không diễn ra tại một điểm riêng lẻ mà trải rộng trên một tuyến biên giới rất dài, buộc Việt Nam phải tổ chức lực lượng và thế trận trên nhiều hướng cùng lúc.
Sau hơn hai tuần chiến đấu, cục diện bắt đầu có những chuyển biến quan trọng. Quân và dân Việt Nam đã kiên quyết chống trả, làm chậm bước tiến của đối phương và gây nhiều tổn thất, khiến kế hoạch đánh nhanh, chiếm nhanh không đạt được như dự kiến. Trong khi đó, Việt Nam từng bước củng cố lực lượng, điều động các đơn vị chủ lực về những hướng trọng yếu, đặc biệt là Lạng Sơn.
Ngày 5 tháng 3 năm 1979, Trung Quốc tuyên bố bắt đầu rút quân khỏi Việt Nam. Từ thời điểm đó, các lực lượng Trung Quốc từng bước rút khỏi những khu vực đã tiến vào. Ở hướng Lào Cai, quá trình rút quân hoàn tất vào ngày 13 tháng 3; tại Cao Bằng, việc rút quân hoàn tất vào ngày 14 tháng 3. Ngày 16 tháng 3 năm 1979, Trung Quốc tuyên bố hoàn thành việc rút quân khỏi Việt Nam.
Thế nhưng, khi những đoàn quân rút khỏi biên giới, những gì còn lại phía sau là một vùng đất chịu tổn thất nặng nề. Nhiều thị xã, thị trấn, bản làng, cơ sở kinh tế và công trình giao thông bị tàn phá. Lạng Sơn, Cao Bằng, Lào Cai và Cam Đường là những địa bàn chịu ảnh hưởng đặc biệt nghiêm trọng. Người dân phải đối mặt với cảnh nhà cửa bị phá hủy, cuộc sống bị đảo lộn và những mất mát không dễ gì có thể bù đắp.
Cuộc chiến tháng 2 và tháng 3 năm 1979 tuy kết thúc bằng việc quân Trung Quốc rút khỏi lãnh thổ Việt Nam, nhưng căng thẳng trên biên giới phía Bắc không chấm dứt ngay sau đó. Trong những năm tiếp theo, các cuộc giao tranh vẫn diễn ra tại nhiều khu vực. Đặc biệt, mặt trận Vị Xuyên, thuộc tỉnh Hà Tuyên khi đó và nay thuộc tỉnh Hà Giang, trở thành một chiến trường ác liệt trong những năm 1980. Nhiều cán bộ, chiến sĩ tiếp tục chiến đấu và hy sinh để bảo vệ biên giới.
Nhìn lại cuộc chiến năm 1979, điều còn lại không chỉ là những địa danh trên bản đồ hay những con số của một cuộc chiến. Đó còn là ký ức về những người lính đã đứng ở tuyến đầu, về đồng bào các tỉnh biên giới đã chịu đựng những năm tháng khốc liệt, về những gia đình mất đi người thân và những vùng quê phải mất nhiều năm để khôi phục cuộc sống.
Theo thời gian, những vùng đất từng chìm trong khói lửa đã dần hồi sinh. Những con đường được mở lại, bản làng được xây dựng, người dân trở về cuộc sống bình thường. Nhưng tại các nghĩa trang liệt sĩ, bia tưởng niệm và những địa danh từng là chiến trường, ký ức về những người đã hy sinh vẫn còn được gìn giữ.
Ngày nay, Việt Nam và Trung Quốc duy trì quan hệ ngoại giao và hợp tác trên nhiều lĩnh vực. Nhìn lại cuộc chiến năm 1979 không phải để khơi lại hận thù, mà để hiểu rõ hơn một giai đoạn đầy biến động của lịch sử, trân trọng những hy sinh của các thế hệ đi trước và càng thấy rõ giá trị của hòa bình, độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ.
Cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 vì thế đã trở thành một phần không thể tách rời của lịch sử hiện đại Việt Nam. Những địa danh như Lạng Sơn, Cao Bằng, Lào Cai, Phong Thổ, Quảng Ninh, Hà Giang không chỉ là những địa điểm trên bản đồ, mà còn là nơi lưu giữ ký ức về một thời kỳ mà quân và dân Việt Nam đã phải đứng lên bảo vệ từng vùng đất của Tổ quốc.



